Kha Tầm là người đầu tiên lao ra chạy sang lều trại bên kia, xốc lên mành cửa dính đầy vết máu, thấy Sa Liễu ở bên trong đang nôn thốc nôn tháo, mẹ Cảnh té xỉu nằm trên thảm, còn Mục Dịch Nhiên vẻ mặt không chút cảm xúc nhìn chằm chằm hoa văn trên đỉnh.
“Có phát hiện được gì không?” Kha Tầm hỏi hắn.
Mục Dịch Nhiên quay sang nhìn cậu “Chúng ta phải tập trung toàn bộ lều trại nhỏ lại với nhau.”
Không ai có tâm trạng ăn bữa sáng, Tần Tứ cùng Mục Dịch Nhiên gom chân tay cùng mấy bộ phận của Triệu Đan lại một chỗ sau đó dùng thảm phủ lên, mọi người cùng nhau hợp sức dời toàn bộ lều nhỏ đến cạnh nhau.
Nhưng mà ánh sáng lúc ban ngày rất phân tán, lúc này đứng trong lều trại ngửa đầu nhìn xem, thấy được toàn bộ đều là mơ hồ nhòe nhoẹt.
“Cần phải chờ đến tối,” Mục Dịch Nhiên nói “Sau khi trời tối, trước lúc bóng đen kia hạ xuống, chúng ta nhất định phải ghép toàn bộ hoa văn in trên đỉnh hợp lại với nhau.”
“Hợp lại?” Tần Tứ nhạy bén phát hiện ẩn ý bên trong câu nói này “Ý cậu là, toàn bộ hình vẽ hoa văn trên đỉnh lều trại là một chỉnh thể, bị chia ra thành các phần, sau đó lần lượt in trên đỉnh các lều trại này?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)