Tối qua cũng là lần đầu tiên kể từ sau khi Vệ Đông vào tranh, tận mắt chứng kiến một người đang sống sờ sờ bị cái loại sức mạnh đáng sợ đến không thể chống lại kia tàn sát.
Khi ấy, cả người hắn đều bị cảm giác sợ hãi, cảm giác vô lực cực đại bao trùm, khiến cho cốt tủy của hắn đều lạnh lẽo như kết băng.
Vệ Đông biết mình rất giống một con đà điểu, giỏi nhất là tự lừa mình dối người, chỉ biết vùi đầu vào đống cát, trốn tránh để khỏi phải nghĩ đến những chuyện bản thân mình kháng cự.
Nếu như lúc ban ngày, hắn còn có thể dựa vào nói cười tếu táo ra vẻ thoải mái để lẩn tránh áp lực cùng sợ hãi, vậy đến lúc ban đêm, cái cảm giác sợ hãi ấy dù hắn có muốn cũng không cách nào đè xuống được.
Vệ Đông cảm giác được sợi dây thần kinh lý trí cuối cùng bị nỗi sợ hãi cắt đoạn, trong lòng bỗng trào dâng một cỗ cảm xúc táo bạo cùng lửa giận mạnh mẽ phá tan phòng tuyến trong lòng, hắn giương mắt nhìn Mục Dịch Nhiên vĩnh viễn bình tĩnh tự kềm chế, lại nhìn người bạn chí cốt từ nhỏ tới lớn vẫn luôn giúp đỡ bao che mình Kha Tầm, nhìn vẻ kiên cường bất khuất không sợ hãi của bọn họ khiến hắn càng cảm giác được mình hèn mọn lại yếu đuối, hắn chịu hết nổi sự tra tấn lẫn nỗi sợ hãi này, cũng chịu không nổi khi thấy bản thân mình đối lập với bọn họ là như thế đáng thương lại bất lực…
Vệ Đông giọng nói bắt đầu run run âm mũi, hắn bụm hai mặt vùi đầu vào giữa đầu gối.
Kha Tầm không nói gì, lẳng lặng bất động ngồi đó, ánh mắt chằm chằm nhìn vào tấm thảm rách nát dưới chân.
Mục Dịch Nhiên cũng không lên tiếng, trong lều chỉ có tiếng thở dốc trầm trọng áp lực của Vệ Đông quan quẩn.
Tiếng thở nặng nề ấy vang lên thật lâu… dần dần bắt đầu trở nên thong thả lại kéo dài, thanh âm tựa hồ cũng trở nên trống trải, uốn lượn bốn phía xung quanh thân thể họ, thậm chí vươn lên khoảng không trên đỉnh đầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

