Nghe xong Tần Tứ giải thích về “Quy tắc vào tranh”, Lý Tiểu Xuân lập tức lộ ra vẻ mặt không tin, sau đó dùng ánh mắt soi mói nhìn đám người cũ, giống như sợ mình đây là đang bị lôi vào một trò chơi khăm nào đó —— dù sao hắn đang ngủ thì bị lôi vào đây, ai biết được rốt cuộc đã xảy ra cái gì chứ.
Nhạc Sầm từ đầu tới cuối đều im lặng, giống như đang suy tư điều gì.
Hoa Tế Thu thì ngược lại, có hỏi về một hai vấn đề theo kiểu lệ thường, sau đó được Tần Tứ kiên nhẫn giải đáp, rồi cũng… trầm mặc.
Có lẽ do Hoa quán trưởng cũng có mặt ở đây, nên Lý Tiểu Xuân cảm thấy việc này hẳn là không phải lừa đảo, liền bước tới bên cạnh Hoa Tế Thu, nhỏ giọng thì thầm với đối phương cái gì đó, Hoa Tế Thu vẻ mặt bất đắc dĩ trả lời hắn “Sự thật có lẽ như lời Tần bác sĩ nói vậy… Đúng thế, chúng ta hiện tại có lẽ đang trong bức tranh… Thật, tôi cảm thấy đây là thật.”
La Bộ mắt nhìn cơ thể có vẻ cường tráng của Lý Tiểu Xuân, hỏi một câu “Đồng chí đây là đảm nhiệm vị trí nào ở bảo tàng thế?”
La Bộ tự độc thoại trong lòng: Chắc là bảo an rồi, hi vọng là bảo an xuất thân từ lính trinh sát!
Hắn cảm thấy mình hẳn là nên giới thiệu một cách chính thức với mọi người, thế nên hắn giọng một cái, nói “Tôi tên là Lý Tiểu Xuân, bởi vì được sinh ra vào mùa xuân, nên ông nội của tôi đặt cho tôi cái tên là Lý Tiểu Xuân, tôi… tôi sở trường… ờm, sở trường cooking, còn mọi người thì sao? Nếu chúng ta phải cùng nhau vượt qua… lâu như vậy, tự giới thiệu để lẫn nhau làm quen một chút đi.”
“Là do tôi sơ sót,” Tần Tứ lúc này mới phát hiện nãy giờ chỉ lo giới thiệu quy tắc với mọi người, mà quên giới thiệu tên tuổi “Tôi tên là Tần Tứ, sở trường là… curing.”
Vệ Đông nghe không hiểu curing là có ý gì, cơ mà cũng không ảnh hưởng tới việc hắn tự giới thiệu, “Vệ Đông, sở trường… eating.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

