“Đừng dọa tui chớ!” Vệ Đông, La Bộ cùng Ngô Du đồng thanh đồng khẩu há mồm dẹp loạn Kha Tầm.
“Ý của tôi là, mọi người mau mau quyết định xem, tối nay chúng ta rốt cuộc ở trong nhà này hay là ra bên ngoài ở.” Kha Tầm chỉ ra ngoài cửa sổ “Trời sắp tối rồi kìa.”
Cảm giác khẩn trương lập tức bao phủ trong lòng mọi người. Vấn đề này quả thực làm người ta cảm thấy vô cùng rối bời. Suy nghĩ một lát, Thiệu Lăng dẫn đầu lên tiếng “Nếu dựa theo lẽ thường mà nói thì ở bên ngoài có vẻ càng nguy hiểm hơn so với ở trong nhà, nên tôi cảm thấy chúng ta ở trong nhà vẫn tốt hơn.”
Mọi người đều hỏi tình hình của Tiếu Khải thế nào, Tần Tứ hơi lắc đầu “Nếu như chúng ta không mau chóng rời khỏi bức tranh này, tình trạng của cậu ta có lẽ sẽ rất nguy hiểm.”
“Anh nghỉ một lát đi, uống miếng nước,” Kha Tầm bưng một cái bát chứa nước chiết xuất từ thực vật đưa cho hắn, sau đó lại kể toàn bộ những manh mối mà bọn họ tổng kết, cuối cùng hỏi “Bên anh có phát hiện được gì không?”
Tần Tứ uống mấy ngụm nước cho cổ họng bớt khô ráo, mới nói “Về nguyên nhân dẫn đến chứng bệnh của Tiếu Khải, tôi nghĩ không phải là do sóng hạ âm.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
