Kha Tầm lại ghi nhớ toàn bộ mấy sợi dây thừng này, sau đó vừa lên mạng tìm kiếm thông tin, vừa tiếp tục canh chừng kiểm duyệt bình luận mới của cái weibo kia.
Gần tới nửa đêm, Kha Tầm bỏ điện thoại di động xuống, hô hào mọi người đi ngủ trước, La Mã xây nên không phải chỉ một ngày, manh mối cũng không phải tìm một đêm là ra tất.
Từ sau cái đợt tập thể làm sủi cảo ở nhà mình lần đó, Kha Tầm đã mua mấy cái đệm cao su nhét ở trong tủ âm tường phòng khách để phòng hờ sử dụng, Vệ Đông nhà vốn không xa cũng không đi về, mà ở lại ngủ chung với mọi người.
Thiệu Lăng với Tần Tứ ngủ ở phòng khách. La Bộ, Vệ Đông ngủ ở phòng tiếp khách. Chu Hạo Văn thì vào phòng sách.
Kha Tầm nằm lên giường, xoay người bắt đầu giở trò bạch tuộc quấn lấy người Mục Dịch Nhiên, một bàn tay lén lút tác quái, sờ mò vạt áo ngủ của người ta lần vào, cào cấu lưng người ta mấy phát, sau đó cứ thế ịn bàn tay nóng hôi hổi của mình trên da thịt bạn trai, cả người thả lỏng, hai mắt nhắm lại.
Mục Dịch Nhiên giơ tay xoa xoa cái đầu của chó cưng, mấy ngón tay thon dài khẽ luồn vào sợi tóc, cứ thế từng chút từng chút vuốt ve da đầu từ trước đến sau, Kha Tầm được vuốt ve thoải mái và an tâm vô cùng, chẳng mấy chốc liền chìm vào giấc ngủ.
***
Sáng sớm hôm sau, Phương Phỉ, Ngô Du và Cố Thanh Thanh mua điểm tâm mang đến cho mọi người cùng ăn, khi ấy Kha Tầm vẫn nằm trên giường ngủ quên trời đất. Vệ Đông ló đầu vào phòng hô gọi đối phương dậy “Mày không dậy tao ăn phần của mày luôn đó nha!”
Kha Tầm lờ đờ mở mắt ra “Dịch Nhiên của tao đâu…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)