*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Kha Tầm sốt ruột muốn chết, không kịp chờ cứ nói qua lại hai ba lần vậy, bước tới giật lấy di động trên tay ông chủ liền “Alô” một tiếng rồi nói “Ông nội, ông kể lại cho cháu nghe cái nhà thư trai kia như thế nào á? Ông chủ thư trai tên là gì ông còn nhớ không?”
Ông nội ở bên kia điện thoại rõ ràng là không nhận ra thằng cháu này không phải thằng cháu nhà mình, khù khụ ho mấy cái rồi mới nói “Là một ông béo, họ Lý thì phải, tên gì ông chẳng nhớ nữa… Nhà thư trai kia ông nhớ là cao hai tầng thì phải, ở dưới bán sách, còn ở trên thì bán tranh, treo cả ba cái mặt tường, có vài bức tranh ổng chỉ cho xem chứ không bán, bảo là bút tích thật của ai kia rồi ai đó, ông cũng không hiểu lắm… Chủ nhà thư trai vốn có tiền lắm, tiếc là không hiểu vì sao mà bị điên mất, tông thẳng ra đường cái bị xe ngựa đụng phải, vó ngựa đạp thẳng lên cần cổ của ổng “rắc rắc” một cái liền tắt thở, đi đời nhà ma luôn…”
Kha Tầm sờ sờ gáy, cùng La Bộ rời khỏi tiệm cà phê, sau đó lần lượt gọi điện thoại cho Chu Hạo Văn cùng Vệ Đông, nói đôi ba câu về kết quả điều tra nghe ngóng của bọn họ, sau đó trên đường trở về lại tranh thủ nhắn trên nhóm chat.
***
Về tới khách sạn, Vệ Đông và Phương Phỉ vẫn chưa trở lại, Chu Hạo Văn nói “Nên cậu cho rằng, từ việc này chúng ta có thể suy ra, toàn bộ những nơi trưng bày mỹ thuật chúng ta từng đi qua, rất có thể là hơn trăm năm trước cũng từng tồn tại dưới một hình thức khác, cũng ép buộc lôi kéo một nhóm người vào tranh như chúng ta, liên tục không ngừng vào tranh rồi lại thoát ra?”
Kha Tầm gật đầu “Tôi cho là như vậy, nhưng mà nếu muốn chắc chắn hơn, chúng ta tốt nhất là vẫn nên đi đến mấy nhà trưng bày ở các thành phố khác điều tra, xác nhận lại một chút.”
“Việc này tôi thấy không dễ làm,” Chu Hạo Văn nói “Chung quy cũng đã là chuyện cả trăm năm trước rồi, ở giữa còn trải qua chiến tranh rồi tai ương, chưa hẳn ở mỗi một chỗ đều trùng hợp có một người cao tuổi có thể cung cấp cho chúng ta thông tin về quá khứ.”
Kha Tầm đưa mắt nhìn bầu trời ngoài cửa sổ lại bắt đầu tuyết rơi lất phất, cất giọng trầm trầm nói “Nói đi nói lại, dù cho xác nhận toàn bộ những nơi trưng bày ấy lúc trước cũng từng là điểm vào tranh, cũng có làm gì được đâu. Nếu như bọn họ thật sự là nhóm người vào tranh trước chúng ta, dù cho có người vượt hết toàn bộ, hiện tại cũng đã sớm không còn trên đời nữa, chúng ta không có cách nào kiếm thêm càng nhiều manh mối, có lẽ cuối cùng chỉ là càng thêm bi ai tuyệt vọng mà thôi.”
Chu Hạo Văn cùng La Bộ đều trầm mặc, mãi cho đến khi di động của cả ba người đồng thời vang lên tiếng chuông báo của WeChat.
Mooney: Chúng ta phải cố gắng điều tra xem các nhà trưng bày khác liệu có cùng tình huống tương tự như vậy không.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)