Trước cửa lúc này là cái ghế sô-pha do mọi người đẩy chặn lúc nãy, ánh đèn di động rọi lên sàn nhà bên cạnh ghế sô-pha, sáng ngời đến mức có thể thấy rõ những khe hở cùng hoa văn của sàn nhà bằng gỗ màu nâu sậm, cùng với lũ vi sinh vật và bụi bẩn trong không khí bay múa tán loạn trong ánh sáng.
Mà lúc này, ngay trên khoảng sàn nhà gỗ ấy, đang có một vũng máu dơ bẩn đục ngầu đang từ khe hở hẹp hòi của cánh cửa bị chắn đằng sau sô-pha chầm chậm tràn vào, càng tụ càng nhiều, mãi cho đến khi vũng máu ấy dần dần hợp lại cùng nhau trên sàn nhà, hình thành nên một vệt bẩn tựa như cái mặt người.
Trên cái mặt người hợp thành từ máu đen có khuôn miệng mở ra toét ngoét, bởi vì vết máu ngoằng ngoèo, thế cho nên không thể nhìn rõ vẻ mặt của nó là đang cười hay là đang khóc, hay hoặc là đang hò hét thảm thiết thê lương.
“Để ý cửa sổ.” Mục Dịch Nhiên nhắc nhở mọi người, Vệ Đông cùng Phương Phỉ cách gần cửa sổ nhất, lập tức quay sang kiểm tra cửa sổ, quả nhiên thấy được có một chút vết máu đang dần dần thẩm thấu vào bên trong phòng, hai người cũng không lên tiếng, lập tức kéo lấy rèm cửa nhùi nhùi hai ba cái, sau đó cũng… chà chà chà vết máu.
Ngô Du, Hà Đường cùng Cố Thanh Thanh bước tới giúp một tay, Mục Dịch Nhiên lại nhắc nhở “Chú ý, đừng để làn da tiếp xúc với mấy vết máu kia, phòng ngừa mọi trường hợp. Rèm cửa sẽ bị máu tẩm ướt rất nhanh, đừng dùng lâu quá.”
“Cứ như vậy mãi không được, rèm cửa cùng đệm dựa sớm muộn gì cũng sẽ bị máu thấm ướt,” Thiệu Lăng nói “Mà những thứ chúng ta có thể sử dụng cũng không nhiều!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
