Trong quá trình cảm xúc của mọi người dần dần lắng xuống, Mục Dịch Nhiên và với Kha Tầm cùng nhau nhìn lại bức tranh 《 Con mèo của Schrödinger 》 trên tường.
Hình ảnh trên tranh vẫn giống hệt như bọn họ đã nhìn thấy trước lúc đi vào, nền giấy tối đen với vô số vật giống như hạt rồi lại giống như sóng, bên trên không hề xuất hiện ba người Tề Mộ Hoan, Đổng Dao cùng Đặng Lâm đã vĩnh viễn lưu lại trong tranh.
“Những vật hạt sóng trên tranh khác với trước lúc chúng ta đi vào,” Mục Dịch Nhiên nói, vươn tay chỉ vào một góc phải bên trên “Trước lúc vào tranh, tôi từng vô tình thoáng nhìn qua chỗ này, nơi này vốn có ba cái hạt phân bố thành hình tham giác, nhưng mà bây giờ nó lại biến thành vô trật tự.”
Kha Tầm giật mình “Nói vậy chẳng lẽ, ba người kia đều được biểu hiện dưới hình thái hạt ở trên tranh, bọn họ thật ra đã xuất hiện trên bức tranh này, chẳng qua không ở hình thái nhân loại mà thôi.”
Mục Dịch Nhiên hơi gật đầu “Có lẽ là vậy.”
“Đù mé tao hiểu rồi!” Vệ Đông lập tức ngộ đạo “Cái dzụ chân trái đạp chân phải kia chẳng phải là chiêu thức thường được sử dụng trong mấy phim võ hiệp oánh nhau đó sao? Rất nhiều người biết đến, mặc dù vi phạm định luật gì đó của mít-tờ-Niu, cơ mà mọi người đều tán thành cái màn này ở trong phim điện ảnh truyền hình, dù sao người ta cũng có một chút xíu lý luận để dựa vào, kiểu kiểu như mượn lực để phát lực vân vân.”
“Đúng dồi đó, đồng chí Vệ như vậy là không được nha,” Kha Tầm vỗ vai hắn “Trí tưởng tượng quá bé rồi, chân tóc cũng chẳng buồn giúp mày đậy nó lại đó.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)