Trên màn sáng lại xuất hiện hình ảnh của những con cá trắng dẹt mà mọi người đã muốn quen thuộc, bộ dạng không khác gì mớ cá khô ướp muối mà ông chú béo kia tặng bọn họ.
“Dựa theo lời của chú béo thì chỉ có Hàn Dạ Lữ mới xuất hiện lũ cá trắng này, “chúng ta” bên kia đặc biệt lưu lại mấy tấm phim này có phải là vì muốn nhắc nhở mọi người đến Hàn Dạ Lữ để tìm kiếm chữ ký không nhỉ?” Vệ Đông phân tích.
“Tụi nó là cá thật sao?” Tào Hữu Ninh ngồi nghiên cứu cả buổi cũng nhìn không ra thứ này là gì.
“Nhìn trạng thái có vẻ như không phải là cá, cá làm sao cứng ngắc như thế? Hoàn toàn không có chút cảm giác linh hoạt bơi lội nào như loài cá hết, không có một chút xíu sức sống nào luôn, dù cho là cá chết cũng chẳng giống vậy.” La Bộ cũng không nhìn ra được gì, “Trừ phi tụi cá này đều bị đông cứng.”
“Nếu như loài cá này sinh trưởng ở Hàn Dạ Lữ, lẽ ra không nên sợ rét lạnh mới đúng.” Tần Tứ phân tích, “Kỳ thực nếu như nhìn kỹ sẽ thấy, đây cũng là cá, hai bên giống như có một chút nhô ra như vây cá — Phải mà hình ảnh rõ hơn một chút thì tốt biết mấy.”
Mạch Bồng: “Nếu Hàn Dạ Lữ bên ấy thật sự cực kỳ rét lạnh, vậy mà có thể chụp ảnh lại được như vậy xem như ghê gớm lắm rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)