“Cô nhìn thấy được gì?”
Phương Phỉ chầm chậm nhìn quanh bốn phía: “Vô cùng kỳ ảo, tựa như có thể xuyên qua căn phòng này nhìn ra được thế giới xa xa, giống như cái ống kính góc rộng kia vậy.” Phương Phỉ dừng lại một thoáng, giống như đang chăm chú quan sát, hồi lâu mới lại lên tiếng, “Lại còn có thể tự điều chỉnh góc nhìn của bản thân nữa, thật thần kỳ.”
“Đăng Lữ là một mảng những tòa nhà đốt sáng đèn, ở trước nó là một vùng đất vô cùng sáng ngời, nơi ấy có lẽ là Quang Minh Lữ; ở phía sau Đăng Lữ là những tòa nhà làm bằng đá tối âm u, nhấp nháy những đốm sáng xanh lá hoặc lam hoặc trắng mờ mờ ảo ảo, tôi đoán đó có lẽ là Huỳnh Thạch Lữ; phía sau Huỳnh Thạch Lữ là… là một mảng tối mịt, chỉ có thể dựa vào ánh tuyết soi sáng, nơi ấy chắc là Hàn Dạ Lữ… Bên kia Hàn Dạ Lữ lại là Quang Minh Lữ.”
“Là một vòng tròn, bốn tòa lữ hợp với nhau tạo thành một vòng tròn,” Phương Phỉ ngẩng đầu, từ tốn dạo bước, “Vòng tròn này nằm giữa vùng trung tâm trứng đất, thoạt nhìn khá giống xích đạo của Địa Cầu, các tòa nghịch lữ chính là xây dựng ở bên trong, giống như suy đoán trước đó của mọi người vậy, nghịch lữ nằm ở bên trong trứng đất.”
“Có thể mô tả trứng đất nó như thế nào không?” Thiệu Lăng hỏi.
“Giống một cái trứng gà làm bằng pha lê, tôi chỉ có thể nhìn được bên trong, chứ không nhìn thấy được bên ngoài trứng gà,” Phương Phỉ ngừng lại một lúc lâu, “Quả thật không có cách nào nhìn thấy bên ngoài, nhưng mà tôi nhìn thấy được lối ra, nó nằm ngay bên cạnh Hàn Dạ Lữ, có một cái lỗ thông ra ngoài, tựa như lỗ thổi của cái huân kia vậy.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

