Phải rồi, bất luận là quá khứ hay là tương lai, không ai có thể cam đoan hình ảnh mà máy ảnh chụp đến là chuyện tất nhiên. Lịch sử hình thành vốn đầy tính ngẫu nhiên, chẳng ai có thể khẳng định chuyện gì sẽ xảy ra ở tương lai, lúc này chưa gì hết đã khóc lóc, than trách, thật là vô dụng.
Vệ Đông thả lỏng cuộn phim trên tay. Màn sáng trên vách tường lại lần nữa hiện lên hình ảnh của tấm phim kế tiếp.
Mười ba cặp mắt (tính cả Tâm Xuân) đều tập trung lên màn sáng, hơn phân nửa có chút ướt át.
Cả tấm phim âm bản màu sắc sáng ngời, hiển nhiên hình ảnh chụp được là lúc ban đêm.
Trên giường trông như có rất nhiều người đang nằm ngủ, đây là một tấm ảnh thoạt nhìn có vẻ an tĩnh.
Mục Dịch Nhiên bước tới gần, tập trung tầm mắt nhìn về một điểm đen nhỏ xíu ở góc ảnh: “Tấm tiếp theo.”
Tấm kế tiếp vẫn đang buổi ban đêm, mọi người đều nằm trên giường ngủ, thoạt nhìn giống như không khác gì so với tấm trước.
Mục Dịch Nhiên vẫn tập trung tinh thần nhìn vào góc trái phía trên của tấm ảnh, nơi đó cũng có một cái chấm đen rõ rệt: “Lùi về tấm trước.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
