Kha Tầm, Vệ Đông, Tào Hữu Ninh, Phương Phỉ, La Bộ cùng Tâm Xuân, năm con người một con chó kết bạn cùng đi dạo mấy cửa tiệm và khu chợ dưới lầu.
Kha Tầm tiến hành phân chia hai tổ: “Phương Phỉ, Đông Tử với Tào Hữu Ninh, ba người đi dạo quanh chợ đi. Tôi với Củ Cải đi sang mấy cửa tiệm bên kia, khoảng một tiếng sau chúng ta tập họp lại ở chỗ này.”
Tào Hữu Ninh: “Nhưng mà trên di động không thấy thời gian, làm sao canh chừng một tiếng đây,” Nói xong lại ngó quanh ngó quất, “Quảng trường này lớn vậy mà sao tới cái đồng hồ cũng không có nữa.”
Thời gian quả thật là một vấn đề, Phương Phỉ nói: “Hai tổ chia nhau tự hỏi thăm đi, ai hoàn thành nhiệm vụ trước thì trở lại đây chờ tổ còn lại.”
“Oke.” Vệ Đông cũng nhìn xung quanh, “Đành vậy chứ biết sao giờ. À phải rồi, sẵn tiện mua luôn cơm trưa cho mọi người đi, chắc sắp trưa rồi đó.”
Xung quanh bọn họ đều là ánh đèn, ngoài cửa sổ thì lại là một mảnh sương mù mờ mịt, không cách nào đoán được hướng mặt trời, lại càng không thể đoán được thời gian đại khái.
“Anh ơi, có mang tiền theo không á?” La Bộ theo sau Kha Tầm, Tâm Xuân giống như một cái đuôi nhỏ lon ton chạy đằng sau.
“Có mang ít tiền lấy từ trong bọc đồ.” Kha Tầm sờ sờ túi tiền của mình, “Tiền ở thế giới này hẳn là thông dụng, trong bọc có tờ giấy ghi chép, cho thấy tôi từng ở Đăng Lữ tiêu một ít tiền.”
“Ghi chép!? Anh có cả thói quen ghi chép chi tiêu á?” La Bộ giật mình hỏi, cảm thấy thói quen này không phù hợp với tính cách của Kha Tầm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



