Vợ Tu Trúc vốn là một vị quản sự nương tử khác rất được mẫu thân nàng trọng dụng và tin tưởng.
Nghe tin ấy, nàng mừng rỡ khôn xiết, đêm đó rốt cuộc cũng chợp mắt được một giấc an lành.
Quả nhiên, chưa đầy hai ngày sau, vợ Tu Trúc đã đến.
"Chỗ dược liệu này, có thứ dùng để thanh nhiệt giải thử, có thứ dùng để điều hòa khí huyết, cách dùng đều đã được ghi rõ bên trên rồi ạ." Vợ Tu Trúc mỉm cười đưa qua một tay nải bằng vải thô màu xanh. Sau khi đuổi khéo hai nha hoàn Lục Ngạc và Hàn Yên ra ngoài, bà ta mới nói ngắn gọn, súc tích: "Đại thiếu phu nhân đổ bệnh, Tả công tử lo lắng nên cứ nán lại phủ ta để ân cần hỏi han. Nha hoàn Chiết Liễu trong phòng người đột nhiên lên cơn nóng lạnh thất thường, mời mấy vị đại phu đến khám đều không thuyên giảm. Kéo theo đó, mấy đứa Y Đồng, Vũ Vi, Tiễn Thảo cũng bắt đầu thấy khó ở trong người. Đa phần đều e rằng là ác tật, nên Thái phu nhân đã cho chuyển hết bọn chúng ra điền trang ngoài thành rồi. Ngài còn mời cả đạo sĩ của Cửu Tiên quan và hòa thượng của Bát Vân tự đến làm pháp sự, đồng thời nghe theo lời khuyên của danh y Mã Bá Câu mà rắc bột tiêu thạch quanh chỗ ở của người. Lúc nô tì đi, Thái phu nhân còn dặn dò mang lời đến người, bảo người cứ an tâm ở lại đây tịnh dưỡng một thời gian, đợi mùi bột tiêu thạch bay hết rồi hẵng về."
Nghe xong, trong lòng nàng nửa mừng nửa sợ.
Sợ là vì ngay cả mẫu thân đích thân ra mặt mà vẫn chưa tra rõ ngọn ngành, khiến mấy nha hoàn đắc lực trong phòng nàng đều bị liên lụy. Còn mừng là vì Đại bá phụ rốt cuộc cũng khống chế được tên Tả Tuấn Kiệt kia, hơn nữa Thái phu nhân đã chịu ra mặt, lại còn bày ra thái độ che chở cho nàng...
"Vậy rốt cuộc đã tra ra kẻ đứng sau là ai chưa?" Nàng vội vã gặng hỏi.
"Cụ thể ra sao thì Ngũ thái thái không nói, nên nô tì cũng không rõ thưa tiểu thư."
Vợ Tu Trúc vừa dứt lời thì Hàn Yên bước vào bẩm báo: "Đồ đạc đã dọn dẹp xong xuôi, cơm chay của am đường cũng được mang tới rồi ạ."
Vì hai nha hoàn này vẫn chưa biết lý do thực sự khiến nàng phải đến Bích Vân am, nên vợ Tu Trúc lập tức dừng ngay câu chuyện đang nói dở.
Nàng bèn sai vợ Bích Ba dẫn vợ Tu Trúc xuống dùng bữa, còn bản thân thì ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, thẫn thờ ngắm nhìn rặng liễu rủ mép bạc ngoài hiên.
Sau khi tiễn vợ Tu Trúc đi, vợ Bích Ba quay lại nhẹ nhàng an ủi nàng: "Tiểu thư, một khi Thái phu nhân đã nhúng tay vào, chắc chắn chúng ta sẽ sớm được về nhà thôi!"
"Ma ma không cần phải dỗ dành ta đâu." Nàng ngơ ngẩn nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng buồn bã: “Ta theo học quản gia bên cạnh mẫu thân cũng đã ba, bốn năm nay rồi, nên có những chuyện ta cũng hiểu được đôi phần. Việc đẩy bọn chúng ra điền trang ngoài thành, một là do không tra khảo được gì nên đành phải dùng nhục hình; hai là do bọn họ bao che cho nhau nên không có cách nào điều tra tiếp... Nhưng cho dù là vì lý do gì đi chăng nữa, trong lòng ta vẫn thấy vô cùng khó chịu..." Nói đến đây, khóe mắt nàng đã rơm rớm lệ.
Vợ Bích Ba nghe vậy thì luống cuống, chẳng biết nên nói gì cho phải.
Hồi lâu sau, bà ta mới lẩm bẩm: "Đợi lần sau vợ Tu Trúc đến thì chúng ta sẽ biết rõ thôi mà!"
Thế nhưng, điều mà cả hai người bọn họ đều không ngờ tới là, vợ Tu Trúc không bao giờ quay lại nữa.
Chẳng những vợ Tu Trúc bặt vô âm tín, mà ngay cả vợ Bích Ba cũng bị Trần ma ma đến thay thế và đưa về phủ.
"Bên chỗ Ngũ thái thái đang có việc hệ trọng cần vợ Bích Ba về giúp một tay, mà chỗ của Cửu tiểu thư lại không thể một ngày vắng người hầu hạ." Trần ma ma bình thường hễ gặp nàng là khúm núm cung kính nay lại nở nụ cười giả lả, qua loa hành lễ với nàng. Theo sau lưng mụ ta là bảy, tám bà tử dáng vẻ thô lỗ, vạm vỡ. Mụ ta nói tiếp: "Vì vậy, Thái phu nhân đã sai lão nô tạm thời đến hầu hạ Cửu tiểu thư vài ngày!"
Chắc chắn trong nhà đã xảy ra biến cố!
Hơn nữa, cục diện hiện tại còn vô cùng bất lợi cho hai mẹ con nàng.
Rất nhanh, nàng đã ý thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Nàng bèn ưỡn thẳng lưng, hơi hất cằm lên, dùng ánh mắt bễ nghễ, kẻ cả nhìn chằm chằm vào Trần ma ma, hy vọng có thể dùng khí thế để áp đảo mụ ta: "Chỗ ta đã có các sư cô trong am, lại có thêm hai tiểu nha hoàn hầu hạ rồi, không cần phải làm phiền đến Trần ma ma nữa đâu."
"Cửu tiểu thư, như vậy e là không ổn đâu!" Trần ma ma tuy ngoài miệng tươi cười, nhưng thái độ lại chẳng có nửa điểm cung kính của kẻ làm nô tì. "Nếu để Thái phu nhân biết được, ngài lại trách tội lão nô làm việc không đến nơi đến chốn mất." Nói dứt lời, mụ ta liền nháy mắt ra hiệu cho một mụ bà tử mặt ngựa đứng ngay bên cạnh.
Ngay lập tức, hai bà tử xông lên khống chế, giữ chặt lấy vợ Bích Ba.
Sắc mặt nàng thoắt cái biến đổi trầm trọng.
"Cửu tiểu thư!" Vợ Bích Ba vội nháy mắt ra hiệu cho nàng, ý bảo nàng đừng vội nổi giận. Phe Trần ma ma ỷ đông hiếp yếu, lúc này không nên chuốc lấy thiệt thòi trước mắt. Bà ta cất giọng: "Nếu bên Ngũ thái thái đã có việc gấp, vậy nô tì xin phép về trước." Nói rồi, bà ta lại mượn lời nói bóng nói gió: "Tính toán ngày tháng, chắc hẳn Ngũ lão gia cũng đã nhận được thư của Ngũ thái thái rồi, người cứ an tâm ở đây chờ thêm vài ngày nữa nhé."
Trần ma ma không nói tiếng nào, chỉ lùi lại vài bước.
Nàng đành bất lực trơ mắt nhìn vợ Bích Ba bị hai mụ bà tử áp giải rời khỏi Bích Vân am.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



