Còn Đại Soái vì quá yếu, chỉ tiêu nhiệm vụ lại quá lớn nên không có ký chủ nào chịu chọn nó, sức mạnh yếu đến mức sắp tan biến.
Thế là hai kẻ khốn khổ nương tựa vào nhau.
Đại Soái không thể cho cô một bàn tay vàng bá đạo ngay từ đầu, cô chỉ có thể tự mình từ từ nâng cấp, nhưng nhiệm vụ lại là giải cứu hành tinh Thú.
Cách giải cứu chính là giải quyết vấn đề sinh sản của hành tinh này.
Hành tinh Thú vốn đã ít giống cái nhiều giống đực nay lại bị ô nhiễm nghiêm trọng khiến nhiều thú nhân mất đi khả năng sinh sản. Giống đực không được tinh thần lực của giống cái dỗ dành, tốc độ tăng vọt của chỉ số cuồng loạn sẽ nhanh hơn gấp mười lần so với trước khi bị ô nhiễm.
Vì vậy, sự tồn vong của chủng tộc thú nhân hiện đang đối mặt với một cuộc khủng hoảng cực lớn.
Hiện tại, toàn bộ hành tinh Thú chỉ còn chưa đến một trăm giống cái đẻ con. Giống cái nhân tạo tuy số lượng nhiều hơn nhưng để tạo ra một giống cái thành công cần ít nhất hai mươi năm, sản lượng lại cực thấp, còn khả năng sinh sản và tinh thần lực thì không chắc có sở hữu hay không.
Còn cơ thể hiện tại của cô là do sau khi hành tinh Thú bị ô nhiễm, thực vật cũng có thể tiến hóa thành hình người.
Những thể ô nhiễm như họ bị các thú nhân xem là sự tồn tại thấp hèn và bẩn thỉu nhất.
“Cậu có ngửi thấy không, trên người cái cây này cũng thơm ghê, mùi y hệt giống cái thật! Còn thơm hơn cả mùi trên người những giống cái tôi từng gặp nữa, hay là chúng ta bắt nhầm rồi?”
“Nếu cô ta là giống cái thật sự thì đã được bảo vệ từ lâu rồi, làm gì có chuyện xuất hiện ở khu ô nhiễm? Mau đưa vào cho Thượng tướng đi.”
Cảnh Duy Sa còn chưa kịp quan sát kỹ môi trường xung quanh đã bị kéo đến trước một cánh cửa lớn lộng lẫy. Hai người lính đẩy hé cửa ra rồi thô bạo ném cô vào trong.
Đó là một phòng ngủ xa hoa đến cực điểm, mang phong cách cung đình thời Trung Cổ, xa xỉ nhưng ngột ngạt.
Cảnh Duy Sa bò dậy từ dưới đất, trước mặt là một tấm gương soi toàn thân khổng lồ.
Thiếu nữ trong gương đang mặc một chiếc váy phồng màu đỏ thẫm, chất liệu rẻ tiền, cảm giác rất sượng như nhựa.
Ấy vậy mà trên người cô, nó lại toát lên vài phần mỹ cảm.
Thiếu nữ có mái tóc đen dài đến thắt lưng. Khi cô vén mớ tóc che mặt sang một bên, một gương mặt đẹp như tranh vẽ hiện ra.
Tựa như đóa hồng đỏ rực rỡ nhất vào buổi sớm mai, vẻ đẹp kiều diễm độc nhất của cô được thể hiện một cách hoàn hảo.
Chưa đầy vài giây sau, trong gương đột nhiên xuất hiện một con rắn đen khổng lồ. Không cho cô bất kỳ cơ hội phản ứng nào, đuôi rắn đã siết chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của Cảnh Duy Sa, nhấc bổng cô lên trước mặt nó.
Đôi mắt vàng của con rắn khổng lồ ánh lên tia sáng lạnh lẽo nguy hiểm, nó đang lè lưỡi về phía Cảnh Duy Sa.
Đại Soái cũng sợ đến run lẩy bẩy: [Ký chủ, tôi cũng không có cách nào hết! Nhưng chắc nó sẽ không ăn thịt cô đâu, vì nó chính là Thượng tướng Hyrse của Đế quốc đang phát cuồng đó. Nhưng có thể sẽ...]
Lời còn chưa dứt, chỉ nghe một tiếng “xoẹt”, chiếc váy phồng trên người cô đã bị xé thành hai mảnh!
Cảnh Duy Sa kinh ngạc phát hiện, con Mamba đen này lại có đến hai cái đuôi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)