Ánh trăng mờ mịt, sự huyên náo và mùi thịt bên phía sân phơi thóc bị những tầng cây cối trùng điệp ngăn cách, chỉ còn lại tiếng gió và tiếng côn trùng kêu rỉ rả trong bụi cỏ.
Diệp Uyển Dung ôm mặt, bước thấp bước cao chạy về hướng điểm thanh niên trí thức, nước mắt tèm lem đầy mặt, cơn đau rát và sự nhục nhã thấu xương khiến toàn thân cô ta run rẩy.
Những khuôn mặt chế nhạo trên sân phơi thóc, cái tát của Lý Thúy Lan, ánh mắt lạnh lùng vội vã phủi sạch quan hệ của đám thanh niên trí thức...
Đặc biệt là mấy người Lưu Quyên, bộ dạng tránh cô ta như tránh tà, lên tiếng chỉ trích trước mặt mọi người vừa rồi, lúc này hiện rõ mồn một, giống như từng cây kim nung đỏ, đâm chọc liên hồi vào tim cô ta.
Bọn họ dựa vào đâu mà dùng ánh mắt đó nhìn cô ta?
Dựa vào đâu mà cô lập cô ta?
Bọn họ thì sạch sẽ đến mức nào chứ?
Cô ta ôm đầy bụng phẫn nộ, bây giờ chỉ muốn tìm một nơi không người trốn đi, liếm láp vết thương, sự hận thù đối với người nhà họ Lâm, đối với mọi người ở điểm thanh niên trí thức, sự oán hận đối với tất cả những dân làng xem náo nhiệt trong lòng, giống như cỏ độc mọc lên điên cuồng.
Ngay khi cô ta rẽ vào một con đường mòn hẻo lánh hơn dẫn ra phía sau điểm thanh niên trí thức, trong bóng tối bên cạnh đột nhiên thò ra mấy bàn tay, hung hăng bịt miệng cô ta, kẹp chặt cánh tay cô ta!
“Ưm——!”
Diệp Uyển Dung kinh hoàng trợn tròn mắt, liều mạng giãy giụa, nhưng lại bị một cỗ sức mạnh man rợ lôi tuệch vào khu rừng rậm rạp hơn ven đường.
“Bịch!” Cô ta bị ném mạnh xuống đất, cành khô lá rụng cộm đến phát đau.
Cô ta váng đầu hoa mắt, vừa giãy giụa chống nửa thân trên lên, ba bốn bóng đen đã như bức tường bao vây lại, bịt kín mọi lối thoát.
Ánh trăng miễn cưỡng phác họa ra mấy khuôn mặt lưu manh, viết đầy sự tham lam và dục vọng.
Kẻ cầm đầu là một gã đàn ông có vết sẹo đao trên mặt, ánh mắt dâm tà đánh giá cô ta từ trên xuống dưới.
Một gã mỏ nhọn má khỉ bên cạnh, xoa xoa tay, cười khùng khục đầy hưng phấn: “Tao nói không sai chứ? Đại ca, chính là con mụ này!
Mấy tối trước, tận mắt nhìn thấy nó và cái thằng thanh niên trí thức họ Lục kia, ngay trong khu rừng này, dưới ánh trăng, trắng lóa... hắc hắc!”
Một gã đàn ông lùn mập khác nuốt nước bọt, tiếp lời: “Theo dõi mấy ngày rồi, cuối cùng cũng đi lẻ! Em gái thanh niên trí thức da trắng thịt mềm này...”
Diệp Uyển Dung như rơi vào hầm băng, nháy mắt đã hiểu rõ ý đồ của bọn chúng.
Cũng nhận ra cái gã tên Lưu Cẩu Thặng kia, là tên lưu manh ở thôn lân cận, thường xuyên đến đại đội lượn lờ.
Nhớ lại mấy tối trước cô ta quả thực đã cùng Lục Minh Viễn...
Lập tức sợ đến hồn bay phách lạc, nước mắt tuôn rơi điên cuồng, vô ích lùi về phía sau: “Các người... các người muốn làm gì? Buông tôi ra! Tôi kêu người đấy!”
“Kêu à?”
Gã mặt sẹo cười khẩy một tiếng, ngồi xổm xuống, những ngón tay thô ráp bóp lấy cằm cô ta, lực đạo lớn đến mức như muốn bóp nát xương.
“Tao cho mày kêu, tao lại muốn xem xem, là người ăn thịt ở sân phơi thóc nghe thấy, hay là bọn tao chơi chết mày trước?”
Trong mắt gã không có chút thương xót nào, chỉ có dục vọng trần trụi và một cỗ tàn nhẫn bất chấp tất cả.
Gã vừa dứt lời, liền hung hăng đè cô ta xuống nền đất lạnh lẽo, thân hình nặng nề đè lên, bàn tay to lớn mang theo mùi mồ hôi chua và mùi thuốc lá thô bạo xé rách quần áo cô ta.
“Đại ca, anh trước! Anh trước!” Mấy gã Lưu Cẩu Thặng vây thành nửa vòng tròn bên cạnh, mắt sáng rực như sói đói, tiếng nuốt nước bọt nghe rõ mồn một.
“Không! Cầu xin các người... tha cho tôi, tôi... tôi tìm người khác cho các người! Tìm người tốt hơn!” Nỗi sợ hãi tột độ khiến cô ta nói năng lộn xộn.
“Tốt hơn? Lão tử bây giờ chỉ muốn mày!” Tiếng vải vóc rách toạc chói tai.
“Đừng! Tôi... điểm thanh niên trí thức chúng tôi có nữ đồng chí khác! Xinh đẹp hơn! Tôi giúp các người!”
Cô ta giãy giụa loạn xạ, trong đầu lóe lên khuôn mặt của Lưu Quyên, Vương Chiêu Đệ, Đường Tâm Nhu, những khuôn mặt lạnh lùng bàng quan thậm chí giậu đổ bìm leo trên sân phơi thóc!
Đúng, dựa vào đâu mà chỉ có mình cô ta chịu khổ?
Muốn dơ bẩn, thì mọi người cùng dơ bẩn!
“Bây giờ tôi, bây giờ, sẽ đi dụ bọn họ tới, cầu xin các người, tha...”
“A——!” Lời còn chưa dứt, cô ta đã kinh hô thành tiếng.
Lúc đầu Diệp Uyển Dung còn giãy giụa, khóc lóc, đá đấm kịch liệt, nhưng sức lực của một người phụ nữ như cô ta làm sao địch lại được mấy gã đàn ông tráng niên rắp tâm bất lương?
Rất nhanh, miệng cô ta bị giẻ rách bẩn thỉu nhét chặt, hai tay bị đè chặt, quần áo bị xé rách...
Sự tuyệt vọng giống như thủy triều lạnh lẽo nhấn chìm cô ta.
Tuy nhiên, ngay trong sự nhục nhã và đau đớn tột cùng này, một cảm giác khó mở miệng, lại lặng lẽ nảy sinh.
Sự giãy giụa của cô ta dần trở nên yếu ớt, những tiếng nức nở nhỏ vụn bị nghẹn lại trong cổ họng.
Phát hiện này khiến cô ta càng thêm sụp đổ, nhưng cũng khiến cô ta trong sự tuyệt vọng sinh ra một cỗ oán độc vỡ bình cứ vỡ.
Gã mặt sẹo nhổ một bãi nước bọt, đứng dậy.
Lưu Cẩu Thặng lập tức không kịp chờ đợi mà nhào tới...
(Chỗ này bị kiểm duyệt nhiều chỗ, thay đổi khá nhiều... lược bỏ một vạn chữ, haha)
Không biết qua bao lâu, mấy gã kia mới cuối cùng thỏa mãn.
Mấy gã Lưu Cẩu Thặng kéo quần lên, cười hì hì, lời lẽ thô bỉ: “Nữ thanh niên trí thức trong thành phố này, trông thì thanh cao, không ngờ trong xương tủy lại lẳng lơ thế, kêu nghe cũng sướng tai phết!”
“Đúng đấy, có vị hơn mấy mụ đàn bà trong thôn nhiều!”
“Nó còn nói tìm thêm mấy đứa nữa cho anh em mình? Thật hay giả thế?”
Diệp Uyển Dung nghe những lời lẽ bẩn thỉu của bọn chúng, móng tay bấm sâu vào phần thịt non trong lòng bàn tay, cơn đau giúp cô ta duy trì sự tỉnh táo cuối cùng.
Là những dân làng đó!
Còn có bọn Lưu Quyên nữa!
Một đứa cũng đừng hòng chạy thoát!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


