Thời Miên tới nơi thì con tinh thú đã đập sập thêm một tòa nhà bỏ hoang.
Cách cái móng trước to đùng của nó không xa là một đứa bé ngã sõng soài. Chỉ cần nó bước thêm một bước, đứa bé sẽ bị giẫm thành thịt bằm ngay.
Đứa bé kia có vẻ sợ đến ngây người, mắt mở to mà quên cả khóc.
Thời Miên thầm chửi một tiếng, lập tức lái xe máy bay lao tới, túm lấy đứa bé ném lên xe.
“Ầm——”
Móng thú gần như sượt qua thân xe mà giẫm xuống. Nếu Thời Miên không giữ chắc, đứa bé chắc đã bị luồng gió mạnh hất văng khỏi xe rồi.
Nhận ra có thứ nhỏ xíu cản đường, con tinh thú tức tối giơ móng trước lên lần nữa.
Nhưng Thời Miên đã lái xe máy bay lướt đi, chạy thêm một đoạn xa mới dừng lại ở chỗ tạm gọi là an toàn.
“Tôi đi xử con tinh thú, cậu ở đây, đừng chạy lung tung.”
Đứa bé còn chưa kịp tỉnh hồn sau chuyện vừa rồi, ngơ ngác gật đầu.
Rồi nó thấy cô nhóc chẳng lớn hơn mình là bao nhảy xuống xe, móc từ túi ra một cái mặt dây chuyền: “May mà tôi luôn mang theo.”
Giây tiếp theo, một cỗ cơ giáp to đùng hiện ra ngay trước mặt.
Cơ, cơ giáp?!
Đứa bé há hốc mồm kinh ngạc, nhìn cô nhóc nhảy phóc lên cơ giáp, rồi lại nhảy xuống ngay tức thì.
Cái chiều cao chết tiệt này đúng là đủ rồi!
Thời Miên mặt đen sì tháo luôn ghế xe máy bay ra, ngó thử thấy tạm đủ cao, lại trèo lên cơ giáp.
Lần này cơ giáp cuối cùng cũng chịu động đậy, vượt qua mấy tòa nhà đổ nát, bắn một phát vào lưng con tinh thú.
Phát bắn này không xuyên nổi lớp da lưng con trâu, nhưng làm nó gầm lên tức giận, lập tức đổi mục tiêu.
Thời Miên bình tĩnh lái cơ giáp lùi lại, dụ con trâu về phía bãi đất trống cô đã chọn sẵn.
Trên đường tới đây, cô đã để ý: hướng 4 giờ có một khoảng trống. Chỗ đó đủ rộng để cơ giáp và con trâu xoay xở, nhưng không lớn tới mức để nó tăng tốc lao tới, quan trọng nhất là không có người.
Hệ thống đã tìm thông tin cho Thời Miên: đây là Tứ Giác man ngưu cấp 2 sao, khỏe lắm, giỏi đâm đầu, tuyệt đối không để nó lao vào chỗ đông người.
May mà đầu óc con trâu này không sáng, chưa cần Thời Miên bắn phát thứ hai đã nổi điên đuổi theo cô.
Đợi đến khi xung quanh không còn ai, Thời Miên mới áp sát, nhắm thẳng vào mắt con trâu bắn một phát đạn sáng, kết thúc trận đấu.
Khi con Tứ Giác man ngưu đổ ầm xuống đất, Thời Miên cũng nhẹ nhàng thở phào.
Con này khỏe thật, để nó chạy đà được thì cơ giáp cũng bị húc bay luôn.
May mà cơ giáp giống mấy con rối ở thế giới tu chân, đều dùng tinh thần lực – hay thần thức – để điều khiển, chỉ khác là một cái ở trong người, một cái ở ngoài. Chứ nếu không, hôm qua cô mới đụng tới cơ giáp lần đầu, chỉ dựa vào sức người chắc khó mà hạ được con Tứ Giác man ngưu này.
Thời Miên nhảy xuống từ chiếc xe máy rung lắc, gửi tin nhắn thoại cho Tôn Trường Không: “Tôi vừa giết một con Tứ Giác man ngưu ở góc đông bắc, mấy tòa nhà quanh đây sập kha khá, có thể có người bị thương.”
Tôn Trường Không nghe cô nói tỉnh bơ, còn gật gù: “Giết con Tứ Giác man ngưu, đúng không? Khoan… cô vừa nói gì cơ?!”
Thời Miên đành lặp lại, còn mở video cho ông xem xác con trâu.
“Gửi định vị cho tôi, tôi gọi Thất Hợp bang ngay. Cô cũng đừng chạy lung tung, cẩn thận còn nguy hiểm.”
Ông lão nhanh chóng ngắt liên lạc.
Thời Miên cũng lo gần đây còn tinh thú khác, kiểm tra kỹ một lượt rồi mới lái cơ giáp đi về phía mấy tòa nhà đổ.
Cô cứu thêm được năm sáu người từ đống đổ nát, đưa hết về chỗ đặt đứa bé ban nãy.
Lúc này đứa bé đã tỉnh táo lại, thấy mấy người bị thương thì mắt rưng rưng. Nhưng sợ làm phiền Thời Miên, nó cố kìm khóc, còn tìm cách giúp cô xử lý vết thương cho họ.
Chẳng bao lâu, người của Thất Hợp bang chưa tới thì học sinh trường Lam Tường đã đến trước.
Mấy đứa học sinh mang theo đồ đạc và hộp cứu thương, nhanh chóng hỗ trợ Thời Miên cứu người.
Thời Miên dặn thêm: “Cố gắng đừng làm hỏng dấu vết của con tinh thú, nó xuất hiện kỳ lạ lắm, chắc phải điều tra.”
Mọi người lại kéo thêm được hơn chục người từ đống đổ nát. Đến khi trời vừa sáng, tiếng động cơ xe máy bay mới vang lên từ xa.
Đám xe này rõ ràng xịn hơn cái Trình Nặc cho Thời Miên mượn nhiều, có đèn pha sáng rực, thoắt cái đã tới trước mặt cô.
Người trên xe mặc đồng phục đen tuyền, đội mũ bảo hiểm che mặt, trông nghiêm nghị và sát khí.
Chỉ có kẻ dẫn đầu là lười biếng khác người, cổ áo mở toang, để lộ xương quai xanh và một mảng ngực rám nắng.
Gã mở miệng, giọng khàn khàn đầy cuốn hút: “Thanh Lang, dẫn một đội đi cứu người. Xích Ưng, dẫn một đội đi tìm nguồn gốc con tinh thú. Đám quân đội chắc không đến nỗi vô dụng, để tinh thú cấp 2 sao đột phá phòng tuyến, chạy tới Tinh cầu Panda thế này.”
“Vâng, Thất ca.”
Đám người nhanh chóng chia thành hai đội. Gã được gọi là Thất ca thì vén kính chắn gió lên, xuống xe xem xét con tinh thú.
“Một phát trúng đầu, đạn sáng bắn thẳng vào mắt, tay súng khá đấy.”
Gã huýt sáo, nhìn về phía cơ giáp. Dưới ánh đèn, đôi mắt cáo khẽ nhếch, mặt mũi đẹp trai bất ngờ.
Thời Miên chỉ biết Tinh cầu Panda hiện giờ do Thất Hợp bang quản lý, không ngờ Thất ca nổi danh của Thất Hợp bang lại đích thân tới.
Nghe nói lai lịch gã này bí ẩn, xuất hiện đột ngột từ bảy năm trước, vừa lộ diện đã gom hết các băng nhóm trên Tinh cầu Panda lại.
Thất Hợp bang làm giàu từ buôn vũ khí, nên dù Thất ca trông chỉ tầm hai mươi mấy, lại đẹp trai, chẳng ai dám coi thường.
Làm được gì thì cũng làm xong, Thời Miên nhảy khỏi khoang cơ giáp, thu nó lại.
Bóng dáng nhỏ nhắn vừa xuất hiện, cả đám người được cứu và người của Thất Hợp bang đều ngẩn ra.
“Người giết tinh thú là cô?”
Cô nhóc nghiêng đầu, vẻ mặt rõ ràng kiểu: “Chứ còn ai?”
Đúng là…
Họ còn tưởng là giáo viên nào của Lam Tường, ai ngờ người bắn súng giỏi vậy lại là một đứa nhóc chưa tới mười tuổi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
