Hai người dừng lại trước một cánh cửa kim loại. Chỉ một lát sau, Thời Miên đã thấy cái người kia đúng là kỳ quặc đến cỡ nào.
Từ đầu đến cuối, người đó quay lưng về phía cửa, nói chuyện thì để robot nói hộ, lấy đồ thì dùng băng chuyền. Nhìn dáng người thì thấy không cao lắm.
Trình Nặc cầm dụng cụ, tháo cái máy đo lực ra trong vài nhát, “Sao hỏng dữ vậy? Lấy cơ giáp đập hay gì?”
Thời Miên: “…”
Thời Miên quyết định hỏi cái cô quan tâm nhất: “Sửa được không? Mất bao nhiêu tiền?”
Vừa hỏi xong, bên ngoài bỗng có tiếng gõ cửa: “Có ai trong đó không? Thu tiền thuê nhà đây!”
Thời Miên bất giác nhìn Tôn Trường Không: “Hai tòa nhà này không phải của trường mình sao?”
Tôn Trường Không cũng ngẩn ra.
Ông lão liếc ra ngoài, thấy một gã đàn ông chừng ba mươi, mặt mũi bình thường, chẳng quen biết: “Anh là ai vậy? Sao trước giờ chưa gặp?”
Gã ngoài cửa khựng lại, giọng hơi bực: “Hỏi lắm làm gì? Tôi là con trai hiệu trưởng trường Lam Tường.”
Tôn Trường Không: “???”
Thời Miên bỗng dưng có thêm một “đứa con to xác”: “???”
Lời tác giả:
Miên Miên: Con trai tôi? Tìm tôi? Thu tiền thuê nhà?
Thời Miên bị lừa riết thành quen, nghe có kẻ tự xưng là con mình, phản ứng đầu tiên là quay sang hỏi hệ thống: “Mày bày trò hả?”
Hệ thống gửi một chuỗi dấu chấm: “Cô mới 8 tuổi ở thân phận này, tôi chưa phát rồ đến mức đó.”
Vậy thì là thằng lừa đảo chết tiệt rồi…
Thời Miên ghét nhất bọn lừa đảo, đặc biệt là loại chuyên moi tiền cô, làm cái nhà đã nghèo lại càng thêm khổ!
Đôi mắt mèo của cô híp lại, tay bắt đầu xắn tay áo lên.
Thằng “con to xác” ngoài kia chưa biết “mẹ yêu” của nó đang ở ngay trong cửa. Thấy không ai trả lời, nó tưởng mình bịa chưa đủ tin.
Nó vắt óc nghĩ thêm, tự thêm tí thông tin: “Nói thật với ông, tôi lạc lõng bên ngoài bao nhiêu năm, gần đây mới biết gốc gác của mình. Không phải con ruột hiệu trưởng, ai dám giao tôi đi thu tiền thuê nhà chứ?”
Câu cuối nghe cũng có lý, đến mức nó còn tự thấy mình nói có vẻ thật.
Thời Miên ở trong nghe mà khóe miệng giật giật: “Trùng hợp ghê, tôi cũng mới biết mình có đứa con lớn thế này.”
Nói rồi, cô mở cửa, tung một cú đấm thẳng mặt.
Nửa phút sau, thằng “con to xác” nước mũi nước mắt tèm lem, nằm bẹp dưới đất khóc đến đứt ruột: “Không muốn trả tiền thì thôi, đánh người làm gì! Ông, ông không sợ tôi mách bố tôi à!”
Trường Lam Tường dù sa sút, tốt xấu gì cũng là trường quân đội, chắc phải có chút uy chứ?
Ai ngờ vừa nói xong, ông lão đứng cạnh nhìn nó với ánh mắt càng thêm kỳ lạ.
Cô nhóc vừa đánh nó thì mặt chẳng đổi sắc, dùng chân đá đá vào người nó: “Nói đi, tôi bảo anh thu tiền thuê nhà từ bao giờ?”
“Là bố tôi kêu tôi đi, liên quan gì đến cô…” Thằng “con to xác” chợt nhớ ra câu cô nói lúc nãy, “Cô, cô, cô là hiệu trưởng Lam Tường?”
Thời Miên liếc nó một cái: “Gọi hiệu trưởng gì mà hiệu trưởng, gọi bố đi.”
Thằng “con to xác”: “…”
Nó không muốn tin: “Xạo! Thường hiệu trưởng rõ ràng là một ông già! Sao lại là con nhóc được!”
“Bọn lừa đảo giờ lười thật, đến thông tin cũng không chịu cập nhật. Thường hiệu trưởng mất từ năm ngoái rồi.”
Trình Nặc chẳng thèm lộ mặt, nhưng robot của cậu ta lại ló ra đứng cạnh xem trò vui.
Thằng “con to xác” nghe xong chỉ muốn độn thổ: “Tôi đi khỏi Tinh cầu Panda ba năm rồi, làm sao biết được!”
Thấy nó cứ rên rỉ, Thời Miên bực mình: “Nói cho đàng hoàng! Gần 30 tuổi đầu mà khóc lóc cái gì!”
Ai ngờ nó càng khóc to hơn: “Tôi, tôi đau quá, nước mắt cứ chảy, chảy hoài, tôi cũng không muốn đâu mà huhu! Với lại, tôi chưa tới 30, tôi…”
Thời Miên lại xắn tay áo lên.
Thằng “con to xác” sợ quá, đánh cái nấc, vội lau nước mắt, khai thật: “Tôi đang cần tiền gấp, không biết xoay đâu ra, mới nhớ tới Lam Tường có hai tòa nhà ở đây, định mượn tạm ít tiền thuê nhà.”
“Mượn?”
“Chứ sao nữa! Tôi biết tài khoản của Lam Tường mà. Nếu không gặp mấy người, mai tôi trả lại ngay!”
“Sao anh biết tài khoản của trường?” Thời Miên nhướn mày.
Cô làm hiệu trưởng có vài ngày mới biết, Lam Tường đâu phải tổ chức từ thiện gì mà tài khoản công khai vậy được?
Gã kia nghe xong, mắt rõ ràng lảng đi: “Cô quan tâm làm gì mà tôi biết?”
Nó hít hít mũi, mở quang não ra: “Thôi, nếu mấy người không muốn cho mượn, tôi trả tiền lại ngay đây. Dù sao cũng mới thu có hai nhà.”
Thằng “con to xác” còn để ý, chuyển tiền thẳng vào tài khoản Lam Tường chứ không đưa trực tiếp cho hai người trước mặt.
Lỡ đâu Thời Miên và Tôn Trường Không mới là kẻ lừa nó, ít ra nó không trả nhầm.
Nhưng Thời Miên với Tôn Trường Không nhanh chóng nhận được thông báo chuyển khoản. Tôn Trường Không hỏi người thuê nhà, hóa ra đúng là có hai người ngốc nghếch bị màn kịch vụng về của nó lừa thật.
Đằng này nó vừa xấu vừa luộm thuộm…
Thời Miên nhìn mà ngứa mắt, phẩy tay: “Đi lẹ đi.” Đừng ở lại làm cô chướng mắt thêm.
Thằng “con to xác” lồm cồm bò dậy, vừa định khóc lóc chạy đi thì bị Tôn Trường Không gọi lại.
Tôn Trường Không nhìn chằm chằm mặt nó: “Anh với Vệ Phong có quan hệ gì?”
Thằng “con to xác” khựng người: “Tôi, tôi đâu biết Vệ Phong là ai!” Lau nước mắt cái, chạy biến không ngoảnh lại.
Nhìn phản ứng này, chẳng giống không quen biết chút nào.
Thời Miên hỏi Tôn Trường Không: “Vệ Phong là ai vậy?”
“Học sinh cũ của trường.” Tôn Trường Không đáp, “Nhưng nó không giỏi đánh đấm, lại thích nghiên cứu dược. Bốn năm trước, ông hiệu trưởng già giúp nó liên hệ với một công ty dược ngoài hành tinh, gửi nó đi học. Tôi nhớ Vệ Phong là con cả trong nhà, không có anh trai lớn thế này. Chắc tôi nhìn nhầm rồi.”
Ông lão đẩy gọng kính lão, chậm rãi đi vào trong. Bên trong, Trình Nặc đã tháo xong phần hỏng của máy đo lực: “Phải thay một linh kiện, tôi không có sẵn. Mấy người tự mua hay chờ tôi làm? Nếu chờ tôi thì mai tối mới xong.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)