Cắn được mấy phát vào người Tiêu Vân nên Xích Tuỳ sướng rơn: [A Noãn, có khi nào là hào quang nhân vật chính không? Trong tiểu thuyết, nhân vật chính nào cũng có hào quang đó hết.]
Tuỳ Noãn gật đầu: “Tiêu Vân càng ngày càng bỉ ổi.”
Nguyệt Thư Âm khẽ lắc đầu, ánh mắt từ từ chuyển sang Xích Tuỳ: “Noãn Noãn, cậu nuôi rắn từ bao giờ thế? Lại còn mang theo bên mình nữa.”
“Nó là Xích Tuỳ, tớ mới nuôi gần đây thôi, thông minh lắm.” Nói rồi, Tuỳ Noãn giơ tay lên, đưa con rắn đang quấn trên cổ tay mình cho Nguyệt Thư Âm xem cho rõ.
Trước đây, mỗi lần giới thiệu về Xích Tuỳ, Tuỳ Noãn đều nói một câu rằng nó không cắn người, nhưng bây giờ cô có chút ngượng ngùng khi nói câu này.
Lúc nãy khi đánh Tiêu Vân, cô đã thấy rõ mồn một, Xích Tuỳ há to miệng, ngoạm lấy ngoạm để Tiêu Vân mấy phát liền.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
