[Không đi, tao không thích ăn thịt người.]
[Bây giờ mày mới biết à, tao ăn từ hôm qua, hết sạch rồi...]
Đúng lúc này, trong đầu Giang Thời Nhan vang lên âm thanh máy móc của hệ thống:
[Đing! Kích hoạt nhiệm vụ ngẫu nhiên: Tìm ra chân tướng cái chết của thi thể dưới cống ngầm. Thời hạn: 3 ngày. Bắt đầu đếm ngược…]
Một chiếc xe taxi dừng lại trước mặt Giang Thời Nhan: "Đi xe không cô?"
Nếu không nghe thấy những lời vừa rồi, có lẽ Giang Thời Nhan đã lên xe, nhưng lúc này cô chẳng còn tâm trí đâu nữa nên xua xua tay. Tuy nhiên, một lúc sau, cô phát hiện chiếc taxi đó vẫn chưa rời đi. Cô ngẩng đầu nhìn lên thì thấy gã tài xế đang rướn cổ nhìn về phía bên cạnh. Lát sau, có hai nam sinh gõ cửa kính: "Đến đại học XX, đi không bác tài?"
Sau khi chiếc xe lăn bánh, Giang Thời Nhan lấy tai nghe đeo vào, giả vờ như đang gọi điện thoại nhưng thực chất là lén lút ngồi xổm bên lề đường. Cô cố nhịn mùi hôi thối nồng nặc bốc ra từ bãi rác, hướng về phía hai con chuột phát ra tiếng "chít chít".
Hai con chuột thấy có người, hốt hoảng chui tọt vào đống rác.
"Tụi mày đừng chạy mà!" Giang Thời Nhan cuống quýt, nhưng vừa lại gần đã bị mùi hôi nồng nặc đẩy lùi. Cô suy nghĩ một lát rồi đi đến tiệm bánh gần đó mua một ít bánh ngọt thơm lừng.
Mùi thơm ngọt ngào từ từ dụ được lũ chuột ra ngoài.
"Cái này mua cho tụi mày nè, có thể trả lời tao vài câu hỏi không?" Giang Thời Nhan hạ thấp giọng nói nhỏ.
Hai con chuột kinh ngạc nhìn cô, rồi lại nhìn nhau.
[Có phải cô ấy nghe hiểu chúng ta nói gì không?]
[Hình như là vậy.]
[Cái bánh đó thơm quá, tao muốn ăn quá.]
Cuối cùng, hai con chuột nhỏ không cưỡng lại được hương vị của bánh ngọt, bèn chạy lại gần.
[Cô thực sự nghe hiểu chúng tôi nói chuyện sao?]
[Bánh này cho chúng tôi ăn thật à?]
"Tụi mày nói dưới cống có thịt người, là thật sao? Có khi nào là thịt heo hay thịt bò gì đó không..."
"Chít chít!"
[Chắc chắn là thịt người, nhưng mà bị chặt ra từng khúc chứ không nguyên vẹn!]
[Đúng rồi đúng rồi, giờ chỉ còn lại xương thôi.]
"Xuất hiện từ bao giờ?" Giang Thời Nhan hỏi.
[Hình như là hôm qua.]
[Không đúng, là tối hôm kia!]
[Thế thì là tối hôm kia!]
"Lạ thật đấy, có người lại đi cho chuột ăn cơ à?" Giang Thời Nhan bỗng nghe thấy tiếng người nói chuyện. Cô ngẩng đầu lên thì thấy cách đó không xa, hai cô gái đang nhìn mình với vẻ mặt kỳ quặc.
"Hình như còn đang nói chuyện với chuột nữa, không phải bị thần kinh đấy chứ?"
"Bị phát hiện rồi, đi mau đi mau!"
Giang Thời Nhan, người vừa bị coi là thần kinh: "..."
Hơn nữa, không chỉ có hai cô gái đó, những người qua đường khác cũng bắt đầu ném về phía cô những ánh nhìn tò mò. Giang Thời Nhan giật giật khóe miệng, chào tạm biệt hai con chuột rồi cúi đầu nhanh chóng rời khỏi đó.
Vốn dĩ cô định gọi 110 để báo cảnh sát ngay lập tức, nhưng ngay trước khi bấm số, Giang Thời Nhan chợt nhận ra một vấn đề: Nếu cô trực tiếp nói với nhân viên tiếp nhận rằng mình nghe hai con chuột kể dưới cống có xác chết bị phân mảnh, chắc chắn họ cũng sẽ coi cô là kẻ điên mất.
Thế nhưng, biết mà không báo thì cô không làm được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)