Lưỡi rắn cuối cùng cũng không thu lại được nữa.
Người ta thường nói rắn là động vật máu lạnh, cơ thể chúng có thể lạnh lẽo nhưng trái tim chắc chắn là nóng hổi. Vạn vật trên thế gian đều có tình và động vật máu lạnh cũng không ngoại lệ.
Một đêm trôi qua, cuộc đột kích cuối cùng đã hạ màn. Ngoại trừ một người công an bị thương nhẹ do mảnh đạn văng từ thân cây làm xước cánh tay, tất cả những người khác đều bình an vô sự.
Tiểu Cửu thậm chí còn lập công lớn dù đôi chân vẫn đang khập khiễng. Nó nhảy từ trên cao xuống, đè trúng tên tội phạm một cách chính xác. Huấn luyện viên Chu lao tới vật lộn với tên đó, rồi cùng các công an khác khống chế tên đó ngay tại chỗ.
Khi những tia nắng ban mai đầu tiên đổ xuống, Giang Thời Nhan chôn chú rắn nhỏ đã xả thân bảo vệ mình dưới mảnh đất ngập tràn ánh nắng.
Chu Chu cũng tận mắt chứng kiến cảnh con rắn nhỏ cắn tên tội phạm. Phản ứng của Giang Thời Nhan khiến cô ấy không khỏi xót xa: “Nhan Nhan, cô đừng quá đau lòng. Nó bảo vệ cô, chắc chắn không muốn thấy cô buồn như vậy đâu.”
“Tôi không sao.” Giang Thời Nhan nói giọng nghèn nghẹt.
Tuổi thọ của động vật thường rất ngắn, cô đã từng chứng kiến nhiều cái chết khi còn ở đảo hoang. Nhưng chú rắn này chết vì cứu mạng cô, điều đó khiến lòng cô nặng trĩu.
[Ding. Thành công phối hợp với công an triệt phá hoạt động tội phạm, cứu được tổng cộng 33 trẻ em. Phát hiện cảm xúc của ký chủ có biến động lớn, đang thu thập cảm xúc nhân loại...
Thu thập thành công! Cảm ơn ký chủ đã đóng góp cho nghiên cứu tình cảm, tích lũy +200 điểm. Mở khóa ngôn ngữ loài thú mới, vui lòng lựa chọn…]
Trong đầu cô, giọng nói máy móc của hệ thống lại vang lên. Nhưng lúc này Giang Thời Nhan chẳng còn tâm trí đâu để nghiên cứu xem nên chọn ngôn ngữ loài nào, cô thậm chí chẳng thèm nhìn các lựa chọn mà cứ thế nhấn đại một cái.
Trong chiến dịch lần này, Giang Thời Nhan có công lớn giúp việc triệt phá hang ổ tội phạm diễn ra hoàn hảo và dễ dàng hơn. Thế nhưng tâm trạng cô lại rất tệ. Cô miễn cưỡng đáp lại những lời khen ngợi rồi uể oải theo xe về nhà.
Vì sợ cha mẹ lo lắng, Giang Thời Nhan chọn về căn hộ của anh trai Giang Dịch Hằng. Ngay khi nhận được tin, Giang Dịch Hằng lập tức chạy về nhà. Nhìn thấy anh trai, cảm xúc của cô cuối cùng cũng bùng nổ, cô ôm chầm lấy anh mà khóc nức nở.
Chu Chu và một công an khác tên là Tào Hải đứng bên cạnh đầy lúng túng. May mà Giang Dịch Hằng rất hiểu em gái, lại tin tưởng công an nên không nghĩ theo hướng cô bị bắt nạt, anh ấy chỉ nhìn hai người họ với ánh mắt áy náy.
Giang Thời Nhan không khóc quá lâu, vừa khóc cô vừa nấc lên: “Anh... em muốn ăn bánh phô mai trà xanh...”
Được rồi, trước mặt công an không nên đánh em gái, anh ấy sẽ nhịn!
Sau khi khóc một trận đã đời để xả hết cảm xúc và được ăn món bánh yêu thích, tâm trạng cô mới dần khá lên. Cô chủ động kể cho anh trai nghe chuyện chú rắn nhỏ đã cứu mạng mình. Dù cô kể rất thản nhiên nhưng Giang Dịch Hằng vẫn hình dung được cảnh tượng lúc đó nguy hiểm đến mức nào.
Điều khiến anh ấy lo lắng hơn cả là khả năng của em gái mình đã được công an chứng thực, nghĩa là cô có thể sẽ bị phía chính quyền để mắt tới. Đây không phải là kết quả anh ấy mong muốn, vì anh ấy chỉ mong em gái mình được sống một cuộc đời nhàn nhã như một chú "cá mặn" mà thôi.
Thế nhưng, đôi khi người ta càng sợ điều gì thì điều đó lại càng đến.
Giang Dịch Hằng còn chưa kịp nghĩ cách giải quyết rắc rối do khả năng đặc biệt của em gái mang lại thì người của phía chính quyền đã tìm đến tận nơi. Họ đến thẳng bệnh viện thú cưng, đi cùng còn có Huấn luyện viên Chu và chú chó Tiểu Cửu.
Giây phút nhìn thấy họ xuất hiện, trái tim Giang Dịch Hằng lập tức chùng xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)