Giang Thời Nhan vội vàng bế nó vào trong.
“Anh, anh ơi!”
Giang Thời Nhan nhanh chóng bế chú chó vào phòng điều trị. Các đồng nghiệp trong bệnh viện thú cưng và Giang Dịch Hằng nghe tiếng gọi cũng chạy đến.
“Con chó này bị thương rất nặng, Nhan Nhan, em bế nó từ đâu về vậy?” Giang Dịch Hằng nhíu mày nhìn chú chó săn Springer Spaniel đặt trên bàn khám.
“Nó tự tìm đến đó. Anh, anh mau cứu nó đi, nó là một con chó cảnh sát, bị kẻ xấu bắt trộm, nó vừa trốn thoát.” Giang Thời Nhan vội vã nói.
Cô vừa nói xong, tất cả mọi người đều sững sờ.
“Nhan Nhan, sao em biết nó là chó cảnh sát?” Đồng nghiệp Lily tò mò hỏi.
“Nó nói với em.” Giang Thời Nhan đáp.
Giang Thời Nhan xoa đầu nó, đau lòng an ủi: “Đừng sợ, anh trai tao là bác sĩ thú y giỏi nhất, anh ấy nhất định sẽ chữa khỏi cho mày.”
Giang Dịch Hằng chỉ nghĩ em gái mình nói lời ngây ngô, dặn dò cô vài câu rồi rời khỏi phòng điều trị.
Một con chó Teddy chạy vào, sủa vài tiếng với chú chó săn Springer Spaniel: [Cậu trông thật đáng thương, có phải bị xe cán không?]
Chú chó săn Springer Spaniel nhịn đau trả lời: [Không phải, tôi bị kẻ xấu bắt đi, sau đó tự mình trốn thoát. Bọn chúng vẫn đang đuổi theo tôi, tôi không thể chạy xa chỉ có thể tìm bệnh viện thú cưng gần nhất để cầu cứu.]
Rất nhanh, phòng phẫu thuật đã chuẩn bị xong.
Chú chó săn Springer Spaniel tên là “Tiểu Cửu”, khi được bế đi cũng rất hợp tác. Còn Giang Thời Nhan đang chờ bên ngoài phòng phẫu thuật đã bắt đầu tìm kiếm các bài đăng về “Làm thế nào khi cứu được một chú chó cảnh sát bị thương”.
Các câu trả lời hiện ra đủ loại, sau khi đọc xong Giang Thời Nhan đã có hướng giải quyết trong lòng.
Vấn đề khó khăn duy nhất là làm sao để công an tin rằng tất cả những điều cô nói đều là do chú chó cảnh sát trốn thoát khỏi hang ổ tội phạm này kể cho cô.
…
Ca phẫu thuật của Tiểu Cửu rất thành công, chỉ là sau này có thể để lại di chứng như việc đi lại khập khiễng.
Tiểu Cửu tỉnh lại sau gây mê, bên ngoài lồng có chú chó Teddy nhỏ lúc trước đang ngồi xổm. Thấy nó tỉnh, Teddy lập tức đứng dậy, vui vẻ giậm chân.
[Cậu tỉnh rồi! Tốt quá, tôi phải đi báo cho Tiểu Nhan Nhan!]
Giang Thời Nhan lúc này đang ở cùng A Húc, nghe tin Tiểu Cửu tỉnh lại liền lập tức từ phòng khác chạy tới.
Tiểu Cửu nhìn thấy Giang Thời Nhan, cố gắng vùng vẫy muốn đứng dậy nhưng bị Giang Thời Nhan trấn an bắt nằm xuống: “Mày vẫn đang truyền nước, đừng cử động, nếu không kim tiêm sẽ bị tuột ra đấy.”
[Tiểu Nhan Nhan, cô có thể đưa tôi về không? Huấn luyện viên của tôi nhất định đang rất lo lắng, hơn hết tôi còn phải đi bắt kẻ xấu nữa!]
Giang Thời Nhan luôn có thiện cảm đặc biệt với chó cảnh sát. Mặc dù chúng không nói được, nhưng lại là những anh hùng nhỏ phục vụ nhân dân. Chỉ là điều khiến Giang Thời Nhan không ngờ tới là ngay cả khi bị thương nặng, điều đầu tiên chúng nghĩ đến vẫn là công việc.
“Nhưng bây giờ mày đang bị thương…”
[Tôi không đau!]
Tiểu Cửu vừa nói vừa cố gắng đứng dậy để chứng minh cho Giang Thời Nhan thấy, nhưng sau khi gượng được vài giây thì lại ngã xuống, đau đến mức rên ư ử.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
