Tôi biết lời nói của mình nghe hơi vô lý.
Cây trâm cũng không có cánh, chẳng lẽ nó có thể bay đi khi tôi ngã xuống lầu tối qua rồi bay về ngày hôm nay à?
Nhưng cho dù nó có vô lý hay không, tôi cũng đang nói sự thật.
Tiết Xán nhìn xuống tôi như thể muốn nhìn ra thứ gì đó từ trên mặt tôi.
Tôi cũng quật cường ngước nhìn hắn.
Một lúc sau, hắn mới lên tiếng: “An Tố, tôi hy vọng sau này em sẽ không đụng chạm lung tung vào cây trâm này nữa.”
Trái tim tôi như lại bị đập vào một tảng băng lớn hơn.
Cuối cùng Tiết Xán vẫn không tin tôi.
Ồ, An Tổ, xem ra mày lại lo việc bao đồng nữa rồi.
Tôi cười gượng một tiếng, giấu đi vé tự giễu trong mắt, sau đó ngẩng lên nhìn Tiết Xán và gật đầu: “Ừm, có lẽ tôi đã vô tình mang cây trâm về, xin lỗi, tôi sẽ không chạm vào cây trâm của anh nữa”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

