Mấy ngày kế tiếp, ngoại trừ chuyện công việc, Tiết Xán gần như không nói với tôi một câu nào.
Mỗi đêm, hẳn vẫn ôm tôi ngú như trước, nhưng hẳn cũng tuân thủ nghiêm ngặt lời hứa của mình, không tiếp tục tiến thêm một bước nữa với tôi.
Vài ngày sau, Tiết Phong đã quay trở lại.
Tiết Phong lập tức nhận ra tôi và Tiết Xán không bình thường, hôm đó tôi đang pha cà phê trong phòng uống nước, anh ta kéo tôi tới góc phòng, hạ thấp giọng và nói: “Tố Tố, em và Tiết Xán sao vậy hả?”
“Không sao mà?” Tôi vẫn tiếp tục ấn nút máy pha cà phê, trả lời có lệ.
“Được rồi, em không nói tôi cũng biết” Tiết Phong dựa lưng vào tủ chén: “Lưu Tử Hạo đã kể hết cuộc trò chuyện hôm đó của các người cho tôi nghe rồi”
“Cái gì?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


