Gương mặt của tôi liền đỏ lựng cả lên. “Làm sao có thểi”
“Anh! Anh làm cái gì thết”
“Nương tử, không phải nàng nói muốn ta nghỉ ngơi cho tốt sao?” Cơ thể của Tiết Xán
đè xuống người tôi một chút: “Bây giờ ta đang chuẩn bị nghỉ ngơi đây”
“Anh anh anh; Anh cứ nghỉ ngơi tốt đi nha; tôi đi trước..” Tôi giãy giụa muốn đứng dậy, nhưng Tiết Xán đã dùng đôi chân dài và hai tay của hắn để giữ chặt tôi lại.
“Nàng đi rồi, ta làm sao có thể nghỉ ngơi được?” Tiết Xán cười mập mờ, môi hắn kề sát bên tai tôi: “Mà nương tử này, lần trước ở khách sạn nàng vẫn chưa trả lời ta, sau khi ta lấy lại được thân thể, cảm giác có gì khác biệt không?”
“Anh;” Tôi xấu hổ tới nỗi một câu cũng không nói nổi thành lời.
“Sao vậy? Có phải không nhớ rõ nữa rồi không? Được, vậy vi phu sẽ giúp nàng nhớ lại”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

