Trong lòng tôi có hàng ngàn cầu muốn hỏi Tiết Xán, nhưng khi mở miệng, lời lại biến thành: “Tiết Xán, gần đây tâm trang của Phương Tình rất không ổn định, em muốn đến ở cùng cậu ấy một thời gian.”
Được rồi, tôi thừa nhận, tôi lại không dám đối mặt với sự thật. Mỗi khi gặp phải câu hỏi mà tôi sợ trả lời, việc duy nhất tôi có thể làm đó là né tránh. Sắc mặt Tiết Xán trở nên u ám.
“An Tổ, em đã đủ chưa!” Tiết Xán đột nhiên gầm nhẹ: “Cả ngày cứ nhắc đến cô bạn đó của em, em thích cô ta rồi phải không?”
Tôi ngay lập tức quên mất chút khó chịu này, chỉ ngạc nhiên ngước lên nhìn Tiết Xán.
Chỉ thấy trong đôi mắt đen gần ngay trước mắt của hắn nhuốm đầy sự tức giận, như thể muốn ăn tươi nuốt sống tôi.
“Anh…” Tôi ngạc nhiên lên tiếng: “Đừng nói là anh ghen với Phương Tinh đấy?”
Tôi biết lòng chiếm hữu của Tiết Xin rất mạnh, dù là Lưu Tử Hạo hay Tạ Phong Tiêu, hắn đều ghen, nhưng tôi không ngờ rằng ngay cả một cô gái như Phương Tình hắn cũng phải ghen bằng được.
“Cậu ấy là con gái đó!” Tôi vội vàng nhắc nhở Tiết Xán.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

