“Ừm, mặc dù những người bị dị tật bẩm sinh như thế này có ngoại hình xấu xí, nhưng họ thường có thiên phú vê mặt huyên học”
Tiết Xán giải thích: “Do đó trong Huyên Môn, nếu có người sinh con giống như vậy, họ sẽ cho đứa bé đó nhập đạo trước và bồi dưỡng kĩ” Tôi bỗng cảm thấy hơi đáng thương.
Lớn lên trông như vậy, cho dù có thiên phú dị bẩm vê huyền học, chỉ sợ cả đời cũng sẽ không được hạnh phúc nhi.
“Thế nên anh nghĩ người Miêu cũng giống vậy?” Tôi suy đoán: “Họ mà gặp người bị dị tật cũng sẽ bồi dưỡng người đó thành vu nữ?” “Đúng vậy” Tiết Xán bình thản đáp.
“Nhưng nếu là vu nữ, tại sao lại ở bên trong pho tượng?” Tôi hỏi tiếp: “Hơn nữa, em thấy dáng vẻ đánh nhau với anh lúc nãy của cô ta trông như không còn thần trí gì nữa”
“Có lẽ cô ta muốn mượn âm khí của mảnh đất đó để tu luyện, nhưng vì nhập định quá lâu, người Miêu ở đây tưởng rằng cô ta đã chết, do đó nói cô ta trở thành Phật sống mà xây một ngôi đền”
Tiết Xán nói: “Người Miêu bình thường không biết cô ta còn sống, nhưng vu sư như Na Cổ hẳn là biết được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
