Nhưng mà, cả một hành lang dài khoảng mấy chục mét, tổng cộng chỉ có một chiếc đèn, không những thế còn là đèn vàng, có hơi tối tăm, khiến cho cả dãy hành lang trông thật ảm đạm. Chúng tôi bước vội ra ngoài, nhưng khi tới gần bên dưới ngọn đèn đó, chúng tôi đột nhiên nhìn thấy vách tường bên cạnh có một bóng người!
“Á!” Hồng Hà sợ hãi núp ra phía sau lưng tôi.
Tôi cũng không dám bước tiếp về phía trước, chỉ có thể to gan nhìn kỹ về phía cái bóng kia.
Chúng tôi vừa rời khỏi hành lang của phòng luyện đàn thì lập tức chạy như điên xuống thang, giống như có thứ gì đó đang đuổi theo mình. Chạy thẳng một mạch tới quảng trường đông người tụ tập, hai chúng tôi mới dừng lại thở hồng hộc.
“Tố Tố.” Hồng Hà vừa khóc nức nở vừa nói: “Phòng đàn… Trong phòng luyện đàn thật sự có ma!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
