Cuối cùng viện trưởng Ngô thật sự không còn cách nào khác, chỉ có thể nhốt Tiểu Tiệp vào phòng chứa đồ của trại trẻ mồ côi. Cũng không ngờ, sau khi cô bé bị nhốt vào vẫn không ngừng đập cửa từ bên trong, gào thét: “An Tố, cô là đồ đàn bà để tiện! Trả bạn tôi lại đây! Tôi nguyền rủa cô không được chết tử tế!”
Tôi chỉ cảm thấy sợ đến mức nổi da gà… Đây là những lời mà một đứa trẻ tám tuổi có thể mắng ra được hay sao?
Tiếng động lớn như vậy nhanh chóng làm các các thầy cô khác trong trại trẻ mồ côi và Tạ Phong Tiêu chú ý tới.
Tôi chỉ nói với những thầy cô khác của trại trẻ mồ côi là Tiểu Tiệp phát điên, nhưng tôi nói sự thật với Tạ Phong Tiêu. Nghe đến chuyện con búp bê kia, Tạ Phong Tiêu nhíu chặt mày, nói: “Em nói con búp bê kia là một hồn khí?”
“Ừm.” Trong lòng tôi lo lắng cho Tiểu Tiệp, không nhịn được hỏi: “Tiểu Tiệp có sao không?”
“Có lẽ không sao đâu.” Tạ Phong Tiêu an ủi nói: “Con búp bê kia hẳn là đã khống chế tinh thần của Tiểu Tiệp, đợi một thời gian ngắn nữa trôi qua, cô bé hắn là sẽ bình tĩnh lại thôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


