Lúc này, đứa bé gái trong điện thoại lại cười rộ lên.
“He he, An Tố, cô không nhớ ra tôi là ai sao? Thật đau lòng mà, trước đây ở nhà họ Chung, cô đã từng chăm sóc tôi mà.”
Cạch!
Sắc mặt tôi trắng bệch, điện thoại di động trượt xuống từ trên tay tôi.
Từng chăm sóc cô ta ở nhà họ Chung? Chẳng lẽ kẻ đang gọi điện thoại cho tôi lúc này là con búp bê đại tiểu thư của nhà họ Chung sao?
Tôi còn đang đắm chìm trong sự sợ hãi từ cuộc điện thoại kia, làm sao ngờ rằng vừa quay người sẽ gặp phải thứ này. Tôi bỗng nhiên sợ tới mức hồn vía lên mây, mất hết lý trí thét to một tiếng! Gương mặt ở trước mắt tôi lúc này đã thối rữa hơn phân nửa, dòi bọ trắng bóng bò ra từ trong hốc mắt và miệng, trông cực kỳ buồn nôn!
“Đứa con gái có bát tự thuần âm… mệnh cách cứng cỏi… Bắt về.. Bắt về dâng cho đại nhân…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

