Tiết Xán nhìn tôi, trong mắt hẳn có thứ gì đó mà tôi không thể hiểu. Ngay sau đó, hắn cười tự giễu: “An Tố, em thực sự không biết ư?”
Tôi đột nhiên ngừng khóc và nhìn về phía Tiết Xán một cách khó tin. Hắn không nói gì, chỉ nhìn tôi băng đôi mắt đen láy. Lúc này, Chung Tuyết không còn kiên nhẫn nữa.
“Tiết Xán! Anh làm nhanh lên!” Cô ta giận dữ gầm lên và siết chặt tay hơn, mặt tôi lập tức trở nên tái nhợt: “Nếu anh dám giở trò gì, tôi sẽ cá chết lưới rách cùng với An Tố!”
Nhìn thấy dáng vẻ đau đớn của tôi, Tiết Xán đờ ra, mặt hơi bối rối. Ngay sau đó, hắn giơ tay chưởng một phát vào người mình không chút do dự!
Ầm!
Hắn từ từ nhếch khóe môi lên, nở nụ cười đẹp đến mức khiến người ta khó thở. Rồi hắn khẽ há miệng.
Quỷ khí gầm rú liên tục khắp nhà kho, tôi không thể nghe thấy hắn nói gì. Tôi cứ chảy nước mắt lắc đầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


