Trong lúc chúng tôi ăn tối thì nhân viên công tác của khách sạn vội vội vàng vàng chạy tới thông báo đường lên núi đã bị chặn vì đất đá sụt lún do trời mưa. Cơn mưa lớn như vậy, nhân viên bảo trì cũng không thể tới đây được.
Tệ hơn nữa là đến cả tháp tín hiệu trên đường cũng đã bị phá hủy bởi sụt đất, bởi vậy nên toàn bộ khu vực núi sẽ không bắt được sóng. Tất cả mọi người đều hoảng loạn và lấy điện thoại di động ra xem, quả nhiên là không có sóng.Tôi cảm thấy hơi sợ.
Đường cái bị lún, tín hiệu gián đoạn, vậy chẳng phải nhóm người chúng tôi sẽ bị nhốt trong cái khách sạn trên núi này sao? Từ sau sự việc của Tuyết Nữ ở Úc, tôi cực kỳ lo sợ về tình trạng bị cô lập trên đảo kiểu này.
Hơn nữa tôi vốn đang mong chờ được nói với Tiết Xán về chuyện của Bạch Phấn Bà sau khi hắn trở về, nhưng bây giờ đường đã bị chặn, Tiết Xán cũng không thể về được. Ánh mắt tôi dừng lại trên người Hồng Thanh Nhã cách đó không xa, sắc mặt sa sầm.
“Tạ Phong Tiêu” Tôi đột nhiên cất tiếng gọi Tạ Phong Tiêu:
“Chi cần là em nhờ, tôi đều đồng ý” Đôi mắt đào hoa của Tạ Phong Tiêu hơi cong lên.
Tôi bỗng nhiên không biết phải nói gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

