“Thích nói gì thì tùy anh” Tôi cảm thấy trong lòng hơi mệt mỏi, không muốn giải thích gì cả, tôi bỏ lại một câu rồi quay đầu rời khỏi phòng. Lần này Tiết Xán không ngăn tôi lại.
Một Tiết Xán đã khiến tôi đủ phiền rồi, bây giờ tôi không muốn trêu chọc bất kỳ ai cả. Một mình tôi ở trong phòng ăn cơm hộp thơm ngon rồi chuẩn bị đi ngủ.
Tôi nằm trên tatami nhìn trân nhà thấp thấp, trong đầu còn đang nghĩ đến lời của Tiết Xán.
Hẳn bảo tôi cẩn thận một chút. Là cẩn thận cái gì chứ?
Chẳng lẽ có tiên quan với hộp trang điểm của An Nhân?
Cọt cà cọt kẹt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)