Tôi liếc nhìn An Nhân, lạnh lùng nói: “Vậy còn cô? Cô lấy tư cách gì để tới tham gia?”
Khuôn mặt của An Nhân hơi cứng đờ, cô ta nhanh chóng giữ chặt Lưu Tử Hạo: “Tất nhiên tôi là bạn gái của Tử Hạo”
“An Tố, thứ cô muốn quyên góp là sợi dây chuyền kim cương này ư?” Cô ta kinh ngạc ra mại.
“Dùng tên của anh Farley” Tôi phớt lờ An Nhân mà nói với nhân viên.
“Ngại quá thưa cô, mỗi vị khách của chúng tôi đều phải quyên một thứ gì đó. Hay là thể này, chúng tôi ghi tên cô và anh Farlay là quyên góp sợi dây chuyền này luôn nhé?”
Cô nhân viên cười tủm tím nói. Tôi nghĩ ngợi, cũng không còn cách nào khác, bèn gật đầu.
Sau khi thấy nhân viên cất kỹ sợi dây chuyền, tôi bước vào hội trường. Lúc bước đi, tôi không để ý một tia ác độc và toan tính lóe qua trên khuôn mặt của An Nhân khi cô ta nhìn vào sợi dây chuyền kim cương.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
