Tạ Phong Tiêu vẫn hơi suy yếu, Anu và lão Tăng vội vàng đỡ anh ta vào trong xe.
Còn anh Nam lại đi đến trước mặt tôi và Tiết Xán, bắt đầu không ngừng cúi đầu.
“Chủ tịch Tiết, lần này thật sự cảm ơn anh! Nếu không nhờ có anh, cũng không biết A Tiêu của chúng tôi và An Tố sẽ ra sao”
Nhìn dáng vẻ thiết tha ninh bợ của anh Nam, tôi sửng sốt. Tôi chợt phản ứng lại.
“Anh chính là nhà đầu tư kia?” Tôi trừng mắt nhìn Tiết Xán. Tiết Xán hoàn toàn không thèm trả lời tôi, chỉ bế ngang tôi lên, đi về phía trước. Tôi nhìn thấy tròng mắt của anh Nam cũng trợn đến mức sắp lồi ra rồi.
Tiết Xán không đưa tôi về xe của mấy người anh Nam, mà ném tôi vào trong chiếc xe việt đã màu đen của hần.
Vừa vào trong xe tôi đã nhìn thấy Tiết Phong ngồi bên trong, nháy mắt mờ ám với tôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)