“Vậy còn cô?” Tạ Phong Tiêu đột nhiên nhìn về phía tôi, hỏi. “Tôi.” Tôi đột nhiên không biết nên giải thích như thể nào:
“Tôi ma xui quỷ khiến tiếp xúc với một số quý quái, sau khi dính quy khí thì mở mắt thôi” Tôi nói qua loa, nhưng cũng may Tạ Phong Tiêu không hỏi đến cùng.
Ánh sáng của lò lửa hắt lên mặt anh ta, tôi đột nhiên không kiềm chế được, lại mở miệng hỏi anh ta: “Vừa nãy nguy hiểm như vậy, tại sao anh lại muốn cứu tôi?”
Tạ Phong Tiêu nghiêng đầu nhìn về phía tôi: “Cái gì gọi là tại sao lại muốn cứu cô?”
Rầm rầm rầm!
Ngoài cửa sổ đột nhiên vang lên một hồi tiếng đập kịch liệt, ngắt lời Tạ Phong Tiêu.
Tôi giật bắn mình, nhanh chóng đứng dậy hướng về phía âm thanh vang lên.
Nhất thời, tôi hít vào một ngụm khí lạnh.
Ngoài cửa vốn đĩ tuyết phủ trắng xóa, nhưng lúc này, trong tuyết trắng, lại có một người đang bị chôn vùi, người kia đang liều mạng đập lên cửa sổ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

