Hóa ra bên trong túi là mấy cái hộp màu đen. Chúng tôi cũng không biết đây là cái gì, nhưng một người quay phim vốn đang hút thuốc ở bên cạnh đột nhiên có hứng thú tiến lại gần. “Đây là băng ghi hình?” Anh ta bước tới, quan sát chiếc hộp kia thật kỹ.
Chiếc balo leo núi này xuất hiện rất đột ngột, còn có những cuộn băng ghi hình cũ như vậy ở bên trong, cho dù thể nào, cũng đều cảm thấy rất kỳ quái.
Nhưng lão Tăng hiển nhiên sẽ không suy nghĩ tới những việc này, là một người đam mê quay phim, anh ấy đã hí ha hí hứng chạy khắp khách sạn hỏi thăm nhân viên công tác xem có loại máy móc nào có thể chiếu được loại băng ghi hình này không.
“Lão Tăng anh bị ngốc à, thứ đồ từ mấy chục năm trước, làm sao có thể còn được!” Anh Nam mãng một câu đẳng sau lưng anh ta. Nhưng điều khiến cho mọi người khiếp sợ là khách sạn thật Sự có.
Đó dường như là món đồ do chủ sở hữu cuối cùng của lâu đài để lại, nhưng lại được giữ gìn khá tốt. Sau khi xem xét một lúc lâu, lão Tăng đã sử dụng được nó.
Đám người chúng tôi vốn không có việc gì nên ở lại trong sảnh lớn và xem cuộn băng kia.
Trên màn hình công kênh hiện lên rất nhiều những bông tuyết đen trảng, sau một vài âm thanh kẽo kẹt, cuối cùng hình ảnh cũng hiện lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)