Cả phòng chờ đều yên lặng. An Nhân đứng ở một bên, khuôn mặt đẹp đẽ nhỏ nhắn của cô ta cứng đờ lại và nhìn chằm chằm vào tôi, nhưng cũng không dám nói thêm một câu nào. MV lần này là cơ hội trở mình duy nhất của cô ta, cô ta sẽ không ngu đến mức vứt bỏ cơ hội vô
cùng tốt như thế chỉ để đổi phó với tôi. Chẳng mấy chốc mọi người đã bắt đầu lên máy bay, trải qua hơn mười giờ bay, chúng tôi cuối cùng cũng tới miền Nam nước Úc.
“Chiếc áo này chắn gió” Anh ta cười nói một câu rồi tiến lên phía trước.
Không có áo khoác, anh ta chỉ mặc một bộ đồ mỏng, trống cực kỳ phong phanh giữa cơn gió rét. An Nhân và toàn bộ nhân viên công vụ ở một bên đều trợn tròn mât, cuối cùng vẫn là anh Nam kịp phản ứng lại và đuổi theo anh ta.
“Tạ Phong Tiêu, cậu điên rồi hả! Trời lạnh như thế này, mau mặc áo khoác vào! Cậu mà cảm thì tất cả chúng ta đều không thể làm việc được!”
Tôi vẫn đứng tại chỗ ngơ ngác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


