“Khiến cho người nhà họ Tiết không thể thấy mình! Ha ha, mẹ quả nhiên vẫn không tha thứ cho ông ấy” Tiết Phong vừa cười vừa rơi nước mát: “Nhưng còn con thì sao? Tại sao mẹ cũng phải làm như vậy với con?”
Bà Tiết ở bên cạnh đã nước mắt lã chã, bà không ngừng lắc đầu.
“Không phải như thế… Tiết Phong, thật sự không phải như thế…
Tuy ngày thường Tiết Xán có vẻ rất lạnh lùng lãnh đạm, nhưng tôi biết hản ít nhiều vẫn quan tâm tới Tiết Phong.
Chúng tôi vội vã lên xe.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)