Bọn người Dương Hữu đi không bao lâu, Triệu Viễn cũng tới.
- Dương lão đệ, nghe nói ngươi lại bị sát thủ tìm tới cửa, ngươi không có việc gì chứ? Nếu không đi chỗ ta tránh một chút?
Vừa nhìn thấy Dương Lỗi, Triệu Viễn liền nói ra.
Dương Lỗi nghe vậy lắc đầu nói:
- Không có việc gì, Triệu lão ca không cần lo lắng, bất quá là bị thụ một chút vết thương nhỏ mà thôi, đã không có gì đáng ngại.
Thấy Dương Lỗi nói thật nhẹ nhàng, nhưng Triệu Viễn biết rõ, chỉ sợ không có đơn giản như vậy, trước kia gặp được Kim bài sát thủ liền để cho Triệu Viễn tim đập nhanh rồi, lần này chỉ sợ là lợi hại hơn.
- Lão đệ, nghe lão ca một câu, Thiên Tinh lâu này rất khó chơi, hơn nữa bình thường đều là ám sát, địch ở trong tối, ngươi ở ngoài sáng, khó lòng phòng bị, cho nên vẫn là đi chỗ ta an toàn hơn.
Triệu Viễn khuyên.
- Không cần, coi như đối phương xuất động Võ Thánh cấp cao thủ, ta cũng không sợ, cho nên hảo ý của lão ca ngươi ta nhận.
Dương Lỗi lắc đầu, Dương gia mình cũng không muốn đi trở về, huống chi là Trường Phong thương hội, vậy thì càng không muốn đi rồi, nếu để cho bọn người Dương Vô Địch biết rõ, khả năng sẽ khiến bọn hắn bất mãn, dù sao mình bây giờ còn là người của Dương gia.
- Ai. . .
Triệu Viễn thở dài, trước khi đến cũng đã đoán được Dương Lỗi sẽ trả lời như thế.
- Lo đệ ngươi đã không muốn, cái kia lão ca ta cũng không miễn cưỡng rồi, cái đồ vật này hi vọng đối với ngươi có trợ giúp.
Triệu Viễn lấy ra một cái hộp, đưa tới trước mặt Dương Lỗi, sau đó mở ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


