- Dương huynh đệ, hôm nay cùng lão ca ta uống một chén a.
Dương Lỗi cũng đứng lên:
- Cung kính không bằng tuân mệnh.
Túy Tiên lâu.
Túy Tiên lâu này Dương Lỗi đến nhiều lần rồi, mỗi một lần đều gặp phiền toái, nghĩ tới đây, Dương Lỗi không khỏi cười cười, lần này không biết còn sẽ có người tới tìm phiền toái hay không?
Hai người tự nhiên là đi lầu hai, lúc này nhân số lầu hai cũng không ít, hai người tìm địa phương gần cửa sổ, đây là thói quen của Dương Lỗi, dựa vào bên cửa sổ, không chỉ có thể quan sát động tĩnh bên ngoài, hơn nữa gặp được sự tình gì sẽ dễ dàng một chút, vạn nhất gặp phải người tìm mình phiền toái, còn có thể nhẹ nhàng bay ra.
- Tiểu nhị, cho ta rượu và thức ăn tốt nhất.
Dương Lỗi uống một ngụm rượu thuận miệng nói.
Triệu Viễn lắc đầu:
- Huynh đệ, cái này nào có dễ dàng như ngươi nói, một khối tửu lâu này là do Đông Phương gia độc đại, mà thanh lâu kỹ viện thì là ở trong tay Vương gia. Trường Phong thương hội tuy cường đại, nhưng cùng với hai đại gia tộc này giành ăn, cái kia có thể không có chỗ tốt gì, mặc dù cướp được cũng sẽ bị tổn thương. Chẳng lẽ Dương huynh đệ muốn ở phía trên này chen vào một tay?
Dương Lỗi nghe vậy lắc đầu:
- Nói mà thôi, ta đối với mấy cái này không có hứng thú gì, chí hướng của ta chính là võ đạo đỉnh phong, như thế nào sẽ vì điểm ấy tục sự ràng buộc đây này?
- Cũng thế, thiên tư như huynh đệ, tương lai tất nhiên sẽ trở thành Võ Thánh, Vũ Thần.
- Đúng rồi, lão ca phải chăng biết rõ lần này Phong Vân tuyển bạt có thiên tài nào hay không?
Đây là vấn đề Dương Lỗi so sánh quan tâm, dù sao biết mình biết người mới có thể bách chiến bách thắng, trước khi chiến hiểu rõ đối thủ, luôn không có chỗ xấu, hơn nữa trước kia sư tôn Trương Dật của mình đã nói với mình, lần này Phong Vân tuyển bạt có mấy đối thủ tốt, cho nên Dương Lỗi liền hỏi lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

