Không ai là không thích nghe lời hay ý đẹp, ngay cả là Tư Hoài Dụ loại này tung hoành trên thương trường, đã nghe vô số người nịnh nọt, nhưng đối với anh mà nói vẫn rất hữu dụng.
Có lẽ vì trời tối quá, Ôn Nhiễm không cẩn thận giẫm phải một viên đá, cô trượt chân, mắt thấy cả người lại muốn ngã xuống đất, Tư Hoài Dụ kịp thời ra tay ôm lấy cô, Ôn Nhiễm lập tức thuận thế dán lên người đàn ông.
Không giống như ở cửa cầu thang trước đó, lần này cả người cô đều dính vào Tư Hoài Dụ, cơ thể mềm mại của người phụ nữ đụng vào khiến trái tim anh run lên.
“Á...” Ôn Nhiễm kêu lên một tiếng, mềm mại nói: “Chú nhỏ, hình như cháu không đi được nữa rồi.”
Chân cô lại bị trẹo, lúc nãy đi cũng đã khập khiễng, Tư Hoài Dụ biết điều đó, anh đã tận mắt nhìn thấy cô bị trẹo hai lần.
Anh không biết nói gì cho phải, sao lại có người yếu đến nỗi đi đường cũng không xong?
Hơi thở của người phụ nữ vẫn phập phồng trên ngực anh, xúc cảm mềm mại trước người cô cũng rung động theo, nội tâm bình tĩnh từ lâu của Tư Hoài Dụ cuối cùng cũng tan vỡ.
Khu vườn sau nhà lúc nửa đêm, cô nam quả nữ, vả lại thân phận mẫn cảm...
Anh hít một hơi thật sâu, kéo người trong ngực ra xa một khoảng, trực tiếp bế ngang cô lên: “Đi ra ngoài rồi nói sau.”
Mặc dù giọng anh nghe có vẻ bình tĩnh, nhưng Ôn Nhiễm vẫn có thể cảm nhận được sự bối rối của anh.
Ôn Nhiễm ở trong bóng đêm âm thầm nhếch môi, ai nói đàn ông sẽ không tưởng tượng?
Hệ thống tò mò hỏi: “Anh ta đang nghĩ gì vậy?”
Nó cũng nhận ra Tư Hoài Dụ so với lúc nãy hình như có gì đó không đúng.
Ôn Nhiễm hỏi: “Cậu nghĩ sao?”
Cô trông bộ dáng hệ thống không giống như sẽ hiểu, bèn nói: “Ảo tưởng của phụ nữ là tình yêu, nên mới có nhiều phụ nữ vì một lời hứa suông của đàn ông mà như thiêu thân lao vào.”
Nhưng tình hình thực tế là cô không hề nhàn rỗi, đầu ngón tay người phụ nữ vô tình cọ xát trên cổ anh, từng cái từng cái, làm ngứa ngáy trái tim người đàn ông.
Ngữ khí Tư Hoài Dụ trầm thấp, khàn giọng nói: “Đừng lộn xộn.”
Anh bước nhanh hơn, sau khi đi ra khỏi con đường nhỏ tối tăm không ánh sáng kia cũng không buông Ôn Nhiễm xuống.
... …
Tư Hoài Dụ trở lại phòng khách nhà họ Tư, đặt Ôn Nhiễm lên ghế sofa, gọi bác sĩ gia đình đến xem chân cô bị thương.
Bác sĩ chưa đến, Ôn Nhiễm đã chủ động cởi chiếc áo khoác Tư Hoài Dụ choàng trên người mình ra, cô đưa áo vest cho anh, nói: “Cảm ơn chú nhỏ đã chăm sóc cháu.”
Tư Hoài Dụ thấy cô khách sáo như vậy, nghĩ là cô muốn tránh hiềm nghi, anh nhìn vào chiếc áo khoác, hai giây sau mới nhận lấy.
Đợi bác sĩ xem mắt cá chân của Ôn Nhiễm, nói rằng phải dùng tay nắn thẳng mắt cá chân, Tư Hoài Dụ thấy người phụ nữ ngồi trên ghế sofa rõ ràng run lên, nhìn cô sợ hãi ngây ngốc, anh không khỏi bật cười.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)