Trên bàn ăn, ông cụ hỏi một số chuyện trong tập đoàn, Tư Hoài Dụ và Tư Ngạn đều cung kính trả lời.
Cả nhà ngoài mặt thì hòa thuận nhưng trong lòng thì không, Ôn Nhiễm lặng lẽ ăn cơm, thỉnh thoảng Tư Ngạn còn vì chuyện công ty mà nói vài câu với Tư Hoài Dụ.
Cô thấy Tư Ngạn hầu như không động đũa, cũng không biết vì chuyện gì, hai người này cứ căng thẳng như vậy, Ôn Nhiễm ngoan ngoãn đóng vai người vợ hiền, cô gắp một miếng thức ăn cho Tư Ngạn.
Nhẹ giọng nói: “Ăn nhiều vào.”
Tư Ngạn nhìn đùi gà lớn trong bát của mình, cảm thấy ấm lòng, anh ta lại nhớ đến những ngày này, không hiểu sao Nguyễn Đường lại như vậy, rõ ràng hai người đã làm lành nhưng anh ta phát hiện cô ta bắt đầu thân thiết với Tư Hoài Dụ.
Ban đầu dự án của Tư Ngạn và Tư Hoài Dụ không xung đột, vì vậy hai người cũng không thường gặp nhau ở công ty, nhưng gần đây công ty sắp xếp một dự án thường xuyên phải tiếp xúc với Tư Hoài Dụ, khiến tiếp xúc giữa anh và Nguyễn Đường nhiều hơn.
Lần trước Tư Ngạn còn thấy bọn họ có hành động thân mật, anh ta nghi ngờ đối phương cố ý.
“Ting, giá trị hảo cảm của Tư Ngạn +8.”
Tư Hoài Dụ nhìn Ôn Nhiễm ân cần gắp thức ăn cho Tư Ngạn, trong lòng cảm thấy không vui.
Ôn Nhiễm đang định gắp đồ ăn thì bị người khác đá nhẹ vào chân, người ngồi đối diện cô chỉ có Tư Hoài Dụ.
Cô ngẩng đầu, thấy Tư Hoài Dụ đối diện đang cúi đầu ăn, không có phản ứng gì đặc biệt, nếu không phải vừa rồi bị đá một cái, là cái loại cố ý đá, Ôn Nhiễm còn tưởng mình nghĩ nhiều.
Tư Hoài Dụ phát hiện cô đang nhìn mình, anh như cười như không: “Cháu dâu, cháu không ăn cơm nhìn chú làm gì?”
Ôn Nhiễm không ngờ anh lại chỉ đích danh mình trong tình huống này, cô hoảng loạn làm rơi cả đôi đũa trong tay, động tĩnh này khiến mọi ánh mắt trên bàn ăn đều dồn về phía cô.
Quả nhiên, người đàn ông này cố ý.
Người hầu ở bên cạnh giúp cô đổi một đôi đũa mới, Ôn Nhiễm lập tức cầm lấy, sau đó cúi đầu ăn cơm: “Chỉ… chỉ là vô tình nhìn một chút thôi...”
Còn mẹ Tư gần như ngay lập tức thay đổi sắc mặt, bà ta nhìn sắc mặt của ông cụ, sau đó nói với Tư Ngạn: “A Ngạn, mẹ biết con thích kết bạn, nhưng ông nội không thích có quá nhiều người lạ đến nhà chơi, về sau chú ý một chút.”
Tư Ngạn gật đầu: “Biết rồi, mẹ.”
“Hừ.” Tư Hoài Dụ cười lạnh một tiếng: “Vẫn là chị dâu biết nói chuyện.”
Mẹ Tư rất ghét người em chồng này, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười hòa nhã với anh: “Tôi có biết nói chuyện cũng không bằng chú biết làm việc, tôi nghe A Ngạn nói báo cáo tài chính quý này của công ty rất tốt.”
Tư Hoài Dụ dùng khăn ăn lau miệng: “Trước đây tôi cứ tưởng chị dâu chỉ biết chăm sóc bố, xem ra cũng rất quan tâm đến chuyện nội bộ của tập đoàn.”
Anh không đợi mẹ Tư nói thêm gì nữa, liền nói với ông cụ Tư ngồi ở vị trí chính giữa: “Bố, con no rồi, tối còn có một cuộc họp trực tuyến, con đi trước.”
Ông cụ gật đầu: “Đi đi.”
Tay mẹ Tư nắm chặt khăn trải bàn dưới gầm bàn, chiếc khăn trải bàn giá vài chục vạn đã bị bà ta bóp nhăn nhúm, người em chồng này của bà ta căn bản không để bà ta vào mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)