Mỗi khi nhắc đến Tư Ngạn, Tra Tra lại điên cuồng phát biểu: “Tên cặn bã chết tiệt này, ngoại tình còn không về nhà, đúng là cặn bã vô bờ bến.”
Tư Ngạn rớt điểm cũng nằm trong dự đoán của Ôn Nhiễm, chắc là anh ta lại làm lành với Nguyễn Đường rồi.
“Mặc kệ anh ta đi.” Ôn Nhiễm nói: “Còn một người nữa chưa gặp.”
… …
Cậu nhìn những liên kết Ôn Nhiễm đăng, lần lượt nhấp vào, nào là luận về cách giữ chặt trái tim đàn ông, phụ nữ nên làm thế nào để giữ được sự tươi mới.
Những thứ này khiến Hứa Thời An bật cười: “Đây là cái gì, chị ấy điên rồi sao? Phát điên ở nơi công cộng à?”
Nhưng cậu không biết rằng, những thông tin này đều chỉ có mình cậu nhìn thấy, Ôn Nhiễm để Tra Tra chọn các chủ đề và nội dung phù hợp, gửi đi đúng giờ mỗi ngày, chỉ có một mình Hứa Thời An có thể nhìn thấy.
Khi Ôn Nhiễm bước vào văn phòng, cảnh tượng cô nhìn thấy là Hứa Thời An cầm điện thoại cười nghiêng ngả, không cần nghĩ cũng biết cậu đang cười ai.
“Thời An.” Cô nhẹ nhàng gọi.
Người đàn ông đang dựa nửa người vào ghế sofa nghe thấy giọng nói quen thuộc, liền bật dậy ngay lập tức.
“Sao chị lại đến đây?” Vừa nãy cậu còn đang cười nhạo Ôn Nhiễm, giờ chính chủ đã đứng trước mặt cậu.
Hứa Thời An liếc nhìn vị thư ký đứng sau Ôn Nhiễm, vị thư ký nam chỉ có thể giải thích: “Đại tiểu thư đột nhiên đi lên, nói là có việc tìm ngài.”
Cả nhà họ Ôn đều là của Ôn Nhiễm, những nhân viên như bọn họ làm sao có thể ngăn cản được.
Hứa Thời An thu liễm nụ cười, ho nhẹ một tiếng, hỏi Ôn Nhiễm: “Chị có việc gì sao?”
“Chị không thể đến thăm em sao?” Ôn Nhiễm nói: “Em cũng là em trai của chị mà.”
Nghe thấy hai chữ “Em trai”, cậu cau mày, như thể rất ghét vậy.
“Là chị, quan tâm đến em không phải là điều nên làm sao?” Ôn Nhiễm rất tự nhiên ngồi xuống trước bàn trà trong văn phòng, cầm ấm trà rót cho mình tách trà.
Nếm thử một ngụm rồi nhíu đôi mày thanh tú, hỏi: “Sao lại là trà ướp hoa này?”
Hứa Thời An không vui nói: “Muốn uống thì tự pha đi.” Cậu không muốn hầu hạ tiểu thư.
Ôn Nhiễm liếc nhìn giá trị hảo cảm trên đầu người đàn ông, vậy mà lại có 45 điểm, có hơi thú vị.
Đây là người có độ hảo cảm cao nhất trong ba đối tượng công lược, nhưng vẫn chưa đạt được mức trung bình.
Hứa Thời An không có bất kỳ quan hệ huyết thống nào với nhà họ Ôn, là đứa trẻ được nhà họ Ôn nhận nuôi, cha mẹ nguyên chủ đều đã mất, cô cũng đã lấy chồng, hiện tại cậu là tổng giám đốc điều hành của Ôn thị.
Trước kia, nguyên chủ thường đến văn phòng của ba để chơi, cách bài trí ở đây cũng không thay đổi, Ôn Nhiễm đưa tay kéo ngăn kéo dưới bàn trà, đây là nơi cất giữ trà.
Đợi đến khi cô mở ngăn kéo ra, nhìn thấy chỗ vốn dĩ để lá trà giờ toàn là các loại thuốc lá, Ôn Nhiễm hơi nhíu mày, nói với Hứa Thời An: “Ba mới mất một năm, mà em đã vứt hết trà quý của ông ấy đi rồi sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
