(Bộ truyện này không phải không có cp, như trong phần giới thiệu đã nói, đây là truyện hậu cung + hệ thống thăng cấp + vạn người mê + các nam chính đều là xử nam. Lưu ý: Nữ chính trong truyện có tính cách hoạt bát, vui vẻ và đáng yêu, không phải kiểu nữ cường lạnh lùng vô địch. Nam phụ có đủ loại tính cách.)
(Đơn vị tiền tệ trong truyện là Nhân Dân Tệ, 1 NDT = 3.650 VND.)
Giang Mộng vừa mua một túi nho trên đường, cô cười một cách rạng rỡ.
Cô vui vẻ vừa đi vừa ăn cho đã.
Bỗng một giọng nói vang lên bên tai.
“Gậy bay tới đây!”
“Hả?”
“Bốp!”
“Rầm!”
Dần trở nên ngơ ngác.
“Cho mày ăn này!”
Giang Mộng ngồi trên giường bệnh, vẻ mặt ngơ ngác cầm bát cháo loãng. Khoan đã... ai nói cho cô biết tại sao cô chỉ đang đi trên đường ăn nho thôi mà cũng bị ăn một gậy vậy?
Cảnh sát đến thông báo tình hình. Họ nói rằng vì cô ăn nho nên đã chọc tức một bệnh nhân tâm thần. Người đó cảm thấy việc cô ăn nho là đang khoe khoang thứ mà anh ta không mua nổi, vì vậy đã đánh cô một trận.
Giang Mộng: “Tôi cũng có thể là bệnh nhân tâm thần đấy, anh có tin không?”
Giang Mộng tức đến tự kỷ vì lý do này. Bàn tay cầm bát của cô run rẩy như một bà lão tám mươi tuổi sắp về với đất mẹ.
Viên cảnh sát nhìn nạn nhân trên giường, khóe miệng giật giật. Anh ấy cố gắng nén cười và thầm niệm kinh trong lòng.
Thật sự... có hơi buồn cười!
Giang Mộng nhìn vẻ mặt của hai đồng chí cảnh sát rồi vô cảm hỏi: “Buồn cười lắm sao?”
Hai viên cảnh sát do dự một lúc rồi gật đầu: “Buồn cười.”
“Phụt... ha ha ha!”
“Khụ khụ, chúng tôi là người chuyên nghiệp!”
Viên cảnh sát còn lại gật đầu: “Đúng vậy, trừ khi chúng tôi không nhịn được.”
Giang Mộng thở dài, vẻ mặt bất đắc dĩ. Ai ngờ hai đồng chí cảnh sát không nhịn được đã đành, những người cùng phòng bệnh khác cũng phá lên cười.
“Cái đó... cô nhịn một chút đi. Bệnh nhân tâm thần thì cô cũng hiểu mà, pháp luật không trừng trị được anh ta đâu, cô chịu chút thiệt thòi đi.”
“Đúng vậy, nghĩ thoáng ra đi. Người nhà bệnh nhân tâm thần kia chịu bồi thường cho cô hai nghìn tệ tiền viện phí, đó đã là tất cả những gì họ có thể đưa ra rồi.”
“Thôi, nghỉ ngơi cho khỏe nhé, chúng tôi đi đây.” Hai đồng chí cảnh sát dặn dò xong liền đưa tiền cho Giang Mộng rồi rời đi.
Nhìn hai nghìn tệ trong tay và nghe những lời cảnh sát vừa nói, Giang Mộng tức đến run người. Cái gì mà là tất cả họ có thể đưa cho cô?
Vậy viện phí và chi phí bồi dưỡng sau này không có chút nào sao?
Đáng ghét!
Để tiết kiệm tiền, Giang Mộng không ở lại phòng bệnh nữa mà trực tiếp làm thủ tục xuất viện.
Ai ngờ cô vừa về đến ký túc xá thì đã bị tổ trưởng thông báo cho thôi việc.
Cầm tờ giấy thôi việc, Giang Mộng tức giận xông vào văn phòng tổ trưởng và chất vấn: “Cái lão già đáng ghét nhà ông!”
“Ông dựa vào đâu mà đuổi việc tôi? Công việc của tôi có mắc lỗi gì đâu!”
“Hơn nữa chúng ta đã ký hợp đồng lao động, ông có ý gì đây?”
Trong ký túc xá, Giang Mộng với cái đầu quấn băng gạc, bất đắc dĩ thu dọn quần áo và bàn chải đánh răng. Đồ đạc của cô không nhiều, một cái xô vừa đủ chứa hết. Cô ôm lấy chiếc chăn nhỏ yêu quý của mình rồi tức giận rời khỏi xưởng gia công nhựa này.
Nơi này không giữ ta, ta đi tìm nơi khác.
Khu vực này là một dãy các nhà xưởng, cô đi dọc đường hỏi mấy nhà máy đều nói không tuyển người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

