“Chuyện gì?” Ninh Dực Trình vừa nghe thấy cô lại nhắc đến cái nơi đó, càng thêm bực mình.
Tối hôm qua anh đợi cô ba tiếng đồng hồ, cô mới chịu về nhà, ngốc đến mức này, nếu như không có tiền bắt xe thì cũng không biết gọi điện thoại cho anh à!
Hại anh ở nhà đợi dài cổ.
“Túi xách của tôi vô tình bị bỏ quên ở hội sở rồi, điện thoại cũng ở trong đó, cái điện thoại đó rất quan trọng với tôi.” Viên Y Y lo lắng đến mức mặt mày tái mét, giọng nói cũng nghẹn ngào.
Ninh Dực Trình nhíu mày nhìn cô, như thể đang nhìn một đứa ngốc.
Nhưng Viên Y Y cũng chẳng hơi đâu mà so đo với anh, bây giờ tìm lại được điện thoại là quan trọng nhất.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)