Cung nữ hếch cằm, thậm chí còn cố tình giẫm lên một bộ y phục:
"Ta là cung nữ hầu hạ bên cạnh Vân phi nương nương. Ta vào Tân Giả Khố là bởi Vân phi đắc tội Quý phi, ta thay Vân phi gánh tội nên mới bị phạt! Vân phi nương nương nhất định sẽ cứu ta! Đến khi ta ra ngoài, việc đầu tiên chính là để Vân phi nương nương xử chết ngươi!"
Để Vân phi giết ta?
Mẹ kiếp, lửa nóng trong bụng ta bây giờ chỉ muốn giết ngươi ngay tại chỗ!
Cung nữ thấy Ninh Tiêu Tiêu trừng mắt nhìn mình thì càng tức tối: "Ngươi còn dám trừng ta?"
Ả giơ chân định đá nàng, nhưng Ninh Tiêu Tiêu há lại để ả chạm được vào một sợi tóc của mình.
Nàng lập tức nhấn nút tạm dừng, định bụng ra tay trước, dạy cho ả biết thế nào là nhân sinh!
Thế giới ngưng đọng, nàng xắn tay áo đứng lên, bấy giờ mới phát hiện chẳng biết từ khi nào Lục Lâm Uyên đã xuất hiện sau lưng cung nữ kia, cũng bị đóng băng tại chỗ, gương mặt lạnh lùng.
"Cái đồ này sao lại ở đây?"
Tân Giả Khố là chốn hèn mọn nhất trong hoàng thành, Lục Lâm Uyên thân là cửu ngũ chí tôn, hạ mình đến nơi này thật chẳng hợp lẽ.
Trong lúc nàng còn thắc mắc, giọng của Tiểu Thất chợt vang lên trong đầu:
"Tít tít tít, ký chủ có nhiệm vụ phá hỏng tình tiết mới..."
""Đạp một cước vào ngực bạo quân", nhiệm vụ hoàn thành, giá trị phá hỏng tình tiết +1%, hệ thống được nâng cấp thêm lần nữa."
"Nhiệm vụ thất bại, sinh mệnh ký chủ -10%."
Ninh Tiêu Tiêu âm thầm trợn mắt, cạn lời đến cực điểm:
"Ngươi rốt cuộc có thù oán gì với ngực hắn thế? Khi thì bắt ta bóp, giờ lại bắt ta đá?"
Giọng điệu của Tiểu Thất vẫn trơ tráo như thường:
"Hết cách thôi ký chủ... Đây đều là nhiệm vụ do Cục Quản lý Thời Không sắp đặt, ta chỉ là công cụ truyền đạt chỉ lệnh nhiệm vụ mà thôi..."
"Mong ký chủ nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, dù sao nếu sinh mệnh hạ xuống 0, bất luận là trong thế giới sách hay hiện thực, ký chủ cũng đều sẽ ngoẻo đó..."
Ninh Tiêu Tiêu hít sâu trấn tĩnh. Nhiệm vụ hoàn thành khi đang tạm dừng tình tiết sẽ không tính, vậy nên nàng không thể nhân lúc tạm dừng mà đá bạo quân...
Hử? Đợi đã...
Hệ thống chỉ bảo phải đá vào ngực bạo quân, chứ đâu nói là ai đá?
Vậy chẳng phải nàng có thể lợi dụng sơ hở này sao?
Ánh mắt nàng rơi vào cái chân đang giơ lên định đá mình của cung nữ kia, trong lòng mừng rỡ: Để ả đá Lục Lâm Uyên, còn mình thì ngồi không hưởng lợi, việc tốt thế này nàng thích nhất!
Thế là Ninh Tiêu Tiêu xoay người cung nữ, ép chân ả nhắm thẳng ngực Lục Lâm Uyên, rồi cười khẽ phất tay:
"Vĩnh biệt nhé, con hồ ly..."
Nàng trở về chỗ cũ, nhấn nút phát.
Tình tiết tiếp tục:
Chỉ thấy cung nữ tung một cước thẳng vào ngực Lục Lâm Uyên, đá đến mức hắn sững sờ. Mà ả do động tác nâng chân quá cao, chính mình đứng không vững, ngã lăn ra đất...
Thấy bản thân vừa đá trúng hoàng đế, cung nữ hốt hoảng, vội quỳ rạp xuống đất cầu xin: "Hoàng thượng... Hoàng thượng thứ tội, nô tỳ không cố ý!"
Lục Lâm Uyên khẽ đưa lưỡi đẩy má, hừ lạnh, rồi vỗ vỗ ngực áo còn in dấu chân, nheo mắt nhìn chằm chằm ả cung nữ, giọng lạnh thấu xương:
"Người đâu, lôi ra ngoài chém!"
"Hoàng thượng! Hoàng thượng nô tỳ không cố ý mà, hoàng thượng tha mạng..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


