Lục Lâm Uyên bước từng bước về phía nàng, cho đến khi ép nàng lùi sát vào thân cây hoè, lưng mảnh khảnh áp chặt gốc cây, đã chẳng còn đường thoái lui. Hắn cúi người xuống, gương mặt anh tuấn vô song chỉ cách nàng chưa đến một tấc, chóp mũi gần như chạm vào làn da mịn màng của nàng.
Ánh mắt Ninh Tiêu Tiêu dao động, hơi thở dồn dập, trong lòng hoảng loạn:
"Chết tiệt? Tên hoàng đế chó má này định làm gì ta? Chẳng lẽ muốn... Ăn ta?"
Tối qua nàng đã soi gương, thân thể mà nàng xuyên vào vốn có dung mạo thanh tú khả ái, chỉ cần trang điểm đôi chút liền hóa thành một mỹ nhân thực thụ.
Nghe được tiếng lòng ấy, Lục Lâm Uyên bật cười vì tức: Ăn ngươi? Hừ... Mắt trẫm đâu có mù!
Nếu nàng đã biết trước tấm hoành phi ở điện Triêu Dương sẽ rơi xuống, vậy chẳng phải nàng cũng có khả năng đoán định được những gì sắp xảy ra trong tương lai?
Nghĩ đến đây, ý định muốn giết nữ nhân ngỗ nghịch này dần tan biến. Không những không thể giết nàng, còn phải giữ nàng lại.
"Trẫm đã hỏi quản sự ở cung nữ sở, biểu hiện của ngươi ở đó xem như không tệ. Vì vậy trẫm phá lệ tha cho ngươi, cho phép ngươi trở về cung nữ sở, tiếp tục hầu hạ trước ngự tiền."
Ninh Tiêu Tiêu cơ hồ không tin nổi tai mình. Hắn chẳng phải bạo quân điên loạn sao? Thế nào giờ lại...
Nàng chẳng thèm nghĩ thêm, giữ được mạng là tốt rồi!
Thế là nàng liền nắm lấy bậc thang, ngoan ngoãn dập đầu tạ ơn:
"Đa tạ hoàng thượng khai ân!"
Sau khi Ninh Tiêu Tiêu trở về cung nữ sở, Tiểu Thất liền báo tin vui:
"Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ "Đá một cước vào ngực bạo quân", nhiệm vụ hoàn thành, giá trị phá hỏng tình tiết +1%, hiện giờ là 2%."
"Hệ thống nâng cấp thành công, mở khóa chức năng mới cho ký chủ: từ nay ký chủ có thể sửa đổi tình tiết trong văn bản."
Sửa đổi tình tiết?
Chức năng này chẳng phải còn hữu ích hơn cả tạm dừng hay tua ngược sao?
Bởi vì tạm dừng hay tua ngược đều không thể can thiệp trực tiếp vào sự phát triển của cốt truyện, nhưng sửa đổi thì khác, nàng có thể khiến tình tiết sụp đổ liên tục!
Nàng nhắm mắt lại, quả nhiên thấy cuối văn bản xuất hiện thêm một nút "Sửa đổi".
Nàng vội ấn xuống, mới phát hiện việc sửa đổi có giới hạn chữ. Ở mục số chữ khả dụng, hiện rõ một con số "1".
Nàng hỏi Tiểu Thất: "Ý gì đây? Ta chỉ có thể sửa một chữ thôi sao?"
Tiểu Thất: "Quy tắc dùng nút sửa là nếu ký chủ sống sót được một ngày trong sách thì có thể sửa một chữ. Nếu hôm đó không dùng thì số chữ sẽ được tích lũy lại."
Tuy có hạn chế, nhưng thêm một ngón tay vàng cũng coi như có chỗ dựa.
Khi nàng nhìn vào văn bản trong đầu, số chữ được phép sửa cũng đã tích lũy thành năm chữ. Ninh Tiêu Tiêu vừa thở dài một câu "cuộc sống cá muối thật thoải mái", thì giọng Tiểu Thất lại vang lên:
"Tít tít, ký chủ có nhiệm vụ phá hỏng tình tiết mới, mời kiểm tra..."
"Ngăn cản nữ chủ nguyên tác Cố Tự Cẩm trong con đường tuyển tú, khiến nàng ta nhận được phận vị thấp hơn nguyên tác."
"Nhiệm vụ hoàn thành, giá trị phá hỏng tình tiết +1%. Nhiệm vụ thất bại, sinh mệnh ký chủ -10%."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


