Cuối cùng cũng tan học, các nữ sinh đi ra ngoài, không cần biết quen hay không, đều phải đến trêu chọc một câu: "Đến tìm Hạ Châu à?"
Thương Diệu cũng rất thẳng thắn, hào phóng thừa nhận: "Đúng vậy, đến tìm nhóc con nhà mình."
"Cô ấy ở trong phòng chứa đồ đấy, để tớ gọi giúp cậu."
"Hạ Châu, Thương Diệu đến tìm cậu kìa."
"Biết rồi."
Trong phòng chứa đồ, Hạ Châu chậm chạp thu dọn đồ dùng học tập, bỏ những quyển sách cần dùng tối nay vào cặp mang về.
Tô Lý Lý dựa vào tủ đựng đồ, lại đưa nắm đấm đến: "Phỏng vấn chút, bây giờ cảm thấy thế nào?"
Hạ Châu cố kìm nén chút xao động trong lòng, biết rõ là không nên có, nói: "Bạn bè bao nhiêu năm rồi, còn có cảm giác gì nữa."
"Ây da, lỡ lời, phải là cặp bạn thân già."
Cô bước ra ngoài, Thương Diệu có chút mất kiên nhẫn, kéo dài giọng nói: "Chậm quá đi."
"Giáo viên toán cứ câu giờ." Hạ Châu bất đắc dĩ nói, "Tìm tớ có việc gì?"
Thương Diệu lấy từ trong cặp ra một cuốn sổ tay màu xanh đậm cỡ bàn tay, mở ra đưa cho Hạ Châu: "Cậu em lẽo đẽo của cậu đã sắp xếp cho chúng ta rõ ràng hết rồi, tự xem đi."
Hạ Châu tò mò nhận lấy, nhìn thấy trên sổ là chữ viết của Thẩm Dĩ Bách:
"5:30, tan học cùng Châu Châu; 5:35, đi vệ sinh; 5:45, đến quán trà sữa mời Châu Châu uống trà sữa; 6:00, dạy kèm toán cho Châu Châu..."
Thẩm Dĩ Bách luôn luôn phải làm theo kế hoạch đã sắp xếp, không có gì bất ngờ xảy ra thì cơ bản sẽ không vượt qua khuôn khổ.
Ngoại lệ duy nhất chính là Hạ Châu, chỉ khi cô nảy ra ý tưởng bất ngờ, Thẩm Dĩ Bách mới phá vỡ kế hoạch của mình.
Hạ Châu cau mày nhìn cậu: "Cậu định đi theo kế hoạch của Tinh Tinh à?"
"Không thích cái thứ này lắm." Thương Diệu thẳng thắn nói, "Nhưng mà, cậu ta đi rồi, việc dạy kèm cho cậu, gánh nặng to lớn này, liền đặt lên vai tớ."
"Cậu đúng là người tốt, còn nhớ phải dạy kèm cho tớ."
"Không cần cảm ơn, nếu cảm động quá thì có thể dập đầu lạy cha một cái."
Hạ Châu buông cặp sách xuống đánh cậu, thiếu niên đã sớm đoán trước, né người tránh được.
Ra khỏi cổng trường, Thương Diệu dẫn cô vào một quán trà sữa, tìm một bàn đôi cạnh cửa sổ.
"Nói trước, tớ không có kiên nhẫn như Thẩm Dĩ Bách đâu, chỉ dạy một lần, không hiểu thì đi chết đi."
"..."
Hạ Châu mặt không cảm xúc nói, "Tớ chết trước, chắc chắn sẽ kéo cậu theo."
Cậu nhéo nhéo đôi má phúng phính của cô, ngồi xuống, mở sách bài tập toán của cô ra.
Trước đây đều là Thẩm Dĩ Bách dạy kèm cho Hạ Châu, Thương Diệu thỉnh thoảng cùng cô luyện khẩu ngữ tiếng Anh.
Càng lật bài tập, cậu càng chê bai, cuối cùng trực tiếp bỏ cuộc:
"Cũng may Thẩm Dĩ Bách không phải người bình thường, chứ người bình thường nhìn thấy cái này chắc phát điên rồi. Cậu ngay cả phương trình bậc hai—thứ mà chó cũng biết làm—cũng sai lia lịa? Hết thuốc chữa rồi, ra cửa rẽ phải, thẳng đường lớn mà 'go die' đi."
"..."
Cô đã quen với cái miệng độc địa của tên này, kéo bài tập về, tự mình làm, không "làm phiền" cậu nữa.
Thương Diệu cầm ly nước chanh, uống hai ngụm: "Thi lên cấp ba Tinh Hoa có chắc đậu không?"
"Cậu còn bảo tớ ra cửa rẽ phải rồi 'go die' nữa mà, còn chắc chắn gì nữa chứ." Hạ Châu ủ rũ đáp.
Thật ra cô đã rất cố gắng, nghỉ hè hay nghỉ đông của ba năm cấp hai đều điên cuồng học thêm, cuối tuần cũng không rảnh, ở nhà học bài.
Nhưng mà môn toán lý là sở trường của Thẩm Dĩ Bách và Thương Diệu, lại đúng là điểm yếu nhất của cô.
Phải cố gắng rất nhiều rất nhiều, mới có thể đạt được trình độ trung bình của các bạn trong lớp.
Thương Diệu cắn ống hút, thỉnh thoảng xem điện thoại, thỉnh thoảng lại nhìn cô.
Cô mặc bộ đồng phục nữ sinh kiểu vest ngắn của trường tư thục Tinh Hoa, màu xanh lá đậm, váy ngắn kiểu học viện.
Gương mặt trắng trẻo nhỏ nhắn, có chút mũm mĩm, đôi mắt hạnh đen láy trong veo.
Cái đứa nhóc xù lông ngày xưa, trong kẽ hở thời gian mà cậu không hề nhận ra, đã lặng lẽ trưởng thành.
Trong lòng Thương Diệu dâng lên một cảm giác yêu thương, trước đây tự nhận mình là anh trai, bây giờ cảm thấy mình như là ông bố già.
Cậu đặt ly nước chanh xuống, lấy bút từ trong hộp bút của cô, nhận lấy quyển bài tập của cô, nói: "Mỗi bài sai tớ chỉ giảng một lần, nghe không hiểu thì đáng đời."
"Ok."
Giảng xong một lần, nhìn vẻ mặt mờ mịt của cô gái, cậu thở ra một hơi, cuối cùng vẫn lặp lại giảng lần thứ hai.
Những kiến thức mà cậu cho là đương nhiên ai cũng phải biết, giờ đây lại phải bẻ nhỏ, nghiền nát, rồi kiên trì nhét vào đầu cô từng chút một.
Thương Diệu chưa bao giờ có ngoại lệ với ai, nhưng chỉ riêng với Hạ Châu, lại có ngoại lệ.
Không biết từ bao giờ, màn đêm đã buông xuống, Hạ Châu vẫn đang cố gắng làm bài tập, Thương Diệu từ chối lời mời đi chơi bi-a của bạn bè trong wechat, ánh mắt cậu rũ xuống, nhìn thấy cô viết sai công thức, đầu bút gõ nhẹ vào giấy nháp, bảo cô tính lại.
Một lúc sau, Thương Diệu đứng dậy rời đi, Hạ Châu vội hỏi: "Cậu đi à?"
Cô vừa liếc thấy cậu đang trả lời tin nhắn, biết lịch trình sau giờ học của cậu rất bận, bên cạnh chưa bao giờ thiếu sự náo nhiệt.
"Đi vệ sinh." Thương Diệu thờ ơ nói, "Tương lai của cậu đáng lo ngại, làm cha sao có tâm trạng làm việc khác."
"Ồ." Cô gái cố kìm khóe môi đang cong lên, "Đi vệ sinh nhớ rửa tay nhé."
"Yên tâm, tớ không phải là Thẩm Dĩ Bách."
"Coi thường ai vậy, Tinh Tinh nhà người ta lần nào cũng rửa tay."
Sau khi cậu đi, Hạ Châu chụp ảnh bài tập trên bàn gửi cho Tô Lý Lý:
Li: "Đại thiếu gia đang dạy kèm cho cậu à?"
Pearl: "Ừ, người cũng khá tốt đấy chứ."
Li: "Chậc, người tốt vậy, sao không dạy kèm cho tớ?"
Pearl: "Cậu không chịu nổi tính chó má của đại thiếu gia đâu, mười câu hết tám câu đều là chửi bới."
Li: "Xem ra chỉ có cậu chịu đựng được thôi."
Ngay khi đầu ngón tay Hạ Châu đang nhanh chóng trả lời tin nhắn, bên cạnh vang lên giọng nam trầm đục.
Có chút giống loại giọng trầm bị vỡ giọng, nghe không được thoải mái lắm:
"Hạ Châu, sao lại làm bài tập ở đây vậy?"
Hạ Châu ngẩng đầu lên, thấy Vương Chí Trạch cùng lớp.
Vương Chí Trạch sau khi lên cấp hai, chiều cao không ngừng tăng lên, vừa cao vừa to, nhìn có vẻ to lớn và khỏe mạnh.
"Thẩm Dĩ Bách đi rồi, chắc là cậu không vào được trường cấp ba Tinh Hoa nữa rồi." Cậu ta cười đùa.
"Có mồm mà không nói tiếng người, thà đừng có mồm còn hơn." Hạ Châu có thể tự giễu Thẩm Dĩ Bách, trêu đùa cậu ấy, nhưng không thể chấp nhận người khác ngoài Thương Diệu làm như vậy.
"Thật không biết đùa, chúng ta cùng nhau học từ mẫu giáo mà, bao nhiêu năm nay luôn học cùng lớp, cũng coi như là thanh mai trúc mã rồi chứ."
"..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
