Sương Lăng bỗng cảm thấy tự tin, tâm trí chìm vào tĩnh lặng, linh khí lay động quanh nàng.
Không biết từ khi nào, lớp bùn trên mặt nàng dần dần rơi xuống, âm thanh xung quanh cũng ngày càng rõ ràng hơn.
Nàng nghe thấy tiếng tùng hạc đưa tin từ phương xa.
Gần đó là tiếng tro hương đang cháy vụn vụn rơi xuống.
Nghe thấy tiếng nam nhân chậm rãi lau kiếm.
Tiếng trà sôi rồi lạnh tan.
Nhìn thấy màu của cổ trùng chuyển động dọc theo kinh mạch.
Rồi đột nhiên nàng cảm nhận một luồng khí trong lành tràn vào, lớn mạnh dần trong cơ thể, một cảm giác sức mạnh chưa từng có tràn đầy trong thức hải và kinh mạch, bắt đầu lưu chuyển theo một hướng nào đó, luồng khí trong lành như nước, ngay cả sức nóng của tình cổ cũng bị áp chế xuống.
Có lẽ nàng thật sự cũng khá có thiên phú!
Sương Lăng siết chặt hai tay, cảm nhận dòng khí lưu chuyển, vui mừng mở to mắt nhìn hắn: “Ta...”
Bụp!
Luồng khí bùng nổ, y phục trên người Sương Lăng trong thoáng chốc vỡ ra thành từng mảnh vụn.
Thánh thể Hợp Hoan theo đó mà bùng phát.
Những mảnh vải rơi rơi nhẹ nhàng xuống.
Nàng… trần trụi.
Phi thăng trong mười năm.
Cố Viết Trần và Sương Lăng chạm mắt nhau.
Không tránh né, ánh mắt hắn hoàn toàn bình thản.
Sương Lăng trải qua các giai đoạn từ vui mừng đến chấn động rồi cuối cùng mặt không cảm xúc.
Trong khoảnh khắc khi y phục vỡ tung, trong đầu nàng như thể vừa trải qua vụ nổ Big Bang, tận thế rồi tái lập lại, ha ha, hóa ra mở trời tạo đất là việc nàng lúng túng mà dùng chân bới ra, còn dư liệu đủ cho nàng giúp Nữ Oa vá trời.
Cuối cùng đầu óc nàng trở nên trống rỗng, trần trụi như chính cơ thể nàng, lơ mơ bất định.
Ngoài cửa sổ, lá cờ bay phần phật trong làn khí rồi từ từ hạ xuống, ánh sáng lạnh bên trong điện lấm tấm vệt bóng cây ngoài cửa sổ, tựa như ai đó vừa đập vỡ tâm sự ra từng mảnh nhỏ.
Sương Lăng: Không muốn sống nữa.
Ánh nhìn của Cố Viết Trần vẫn giữ vẻ bình thản.
Lúc này tro hương mới lặng lẽ rơi xuống.
Đến đây, trong đôi mắt của vị chí tôn Cửu Châu thoáng hiện một tia tán thưởng nhạt.
Trong thời gian chưa đến một nén hương, từ không có chút căn cơ nào đã luyện khí thành công, tâm thần thanh tĩnh, kinh mạch dẻo dai, đến mức lần đầu tiên có thể lấy khí mạch xông vào thân thể, khiến y phục vỡ nát.
…Thiên tài.
Thiên tài thật sự đứng trước mặt nàng cuối cùng cũng lên tiếng: “Không tệ.”
Tình cổ có thể hóa giải.
Sương Lăng há miệng ra.
Có thể… cho ta… mặc y phục rồi nói chuyện không.
Thánh thể Hợp Hoan này… một ngày nào đó… nàng nhất định sẽ…
Một lúc sau, cuối cùng nàng cũng phát ra âm thanh yếu ớt: “Cứu… cứu ta.”
Vút một tiếng.
Một chiếc áo khoác đột nhiên bay đến phủ lên người nàng, đúng là cứu tinh trong lúc hoạn nạn.
Sương Lăng rưng rưng nước mắt, lập tức vụng về vớ lấy áo choàng khoác lên người. Sau đó nàng đầy lòng cảm kích nhìn về hướng chiếc áo bay tới, chỉ kịp thấy một nữ tu sĩ với gương mặt kiều diễm thoáng qua, trong ánh mắt nàng có vẻ phấn khích và ngưỡng mộ rồi nhanh chóng lẩn mất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)