Nếu Cố Viết Trần dẫn nàng lên đến cảnh giới của hắn thì không biết phải mất bao nhiêu năm, nhưng nếu giết nàng rồi bắt đầu lại, chỉ cần hơn hai mươi năm là đủ.
… Quả thật có lý đến chết tiệt! Được rồi, chiến đấu với đám thiên tài này đi, haha.
Ngón tay Cố Viết Trần rất vững, thắp lên một ngọn lửa lạnh.
Từ đầu đến cuối, dường như hắn rất bình thản.
Dường như đối với hắn, tình cổ này chỉ là một lần thử thách nữa mà đạo lộ mang lại, là một lần độ kiếp ở dưới cấp Hóa Thần của hắn. Hắn không có thừa một chút cảm xúc nào, chỉ đơn thuần tìm kiếm cách giải quyết hiệu quả nhất.
Mà tình cổ này, Sương Lăng phải chọn hoặc là Luyện Khí, hoặc là chết, giờ đã ngay trước mắt.
“Sột…”
Sợi hương được đốt cháy.
Sương Lăng giật mình, biết không còn đường lui, co vai lại sợ hãi: “Được rồi, ta luyện, ta luyện.”
Nhưng ai đó có thể nói cho nàng biết luyện như thế nào không?
Nàng nhăn nhó khổ sở, đành phải tiếp tục thử cách… cố nín như đang buồn tiểu vậy.
Dẫn khí nhập thể, nói dễ nghe hơn thì chẳng phải cũng giống hít thở sao??
Nàng ra sức, hít một hơi thật sâu.
Lại hít mạnh nữa.
Cố Viết Trần tựa vào mái điện, bình thản lau lưỡi kiếm. Cứ như đang nhắc nhở nàng rằng nếu không thành công, hắn sẽ dùng thanh trọng kiếm lạnh lẽo như quan tài băng này chém nàng sau đó tự sát.
Sương Lăng mặt đỏ bừng, ra sức hít thật sâu, hít đến mức chỉ ngửi thấy mùi hương trên người kiếm tôn… như mùi thông tuyết lạnh băng, trong tình cổ cháy âm ỉ lại phảng phất hương trầm, lạnh lẽo mà khơi gợi dục vọng.
Nhưng mùi này cũng chẳng giúp nàng tu luyện được gì!
Tu luyện là gì, chẳng ai dạy nàng cả, ôi trời ơi!
“Luyện tinh hóa khí, luyện khí hóa thần.”
“Trừ hết âm khí, cơ thể trở thành thuần dương. Hình thần tự tại, hòa nhập chân khí…”
Giọng nói lạnh lùng của kiếm tôn vang bên tai, như tiếng tre trúc vỡ giòn tan.
“... Nhắm mắt lại. Tự nhìn bản thân mình.”
Cái gọi là tu luyện, con đường tiên đạo dài đằng đẵng, bước đầu tiên chính là hiểu rõ bản thân.
Những lời nói ấy xoay vần trong đầu Sương Lăng.
Nàng là người như thế nào?
Chỉ vài câu ngắn gọn, nàng đã nhập định.
Đôi mắt dài và đen như màn đêm của hắn thoáng qua một tia kinh ngạc rồi bắt đầu nghiêm túc quan sát nàng.
Còn Sương Lăng lúc này hoàn toàn không cảm nhận được ánh mắt áp bức của hắn, quanh thân nàng là cảm giác thư thái bất ngờ… Khi quay vào nội tâm, thế giới này không còn ai khác, nàng không cần giao tiếp, nhẹ nhõm vô cùng, thậm chí cảm thấy thế giới xung quanh rõ ràng đến kỳ diệu, dù nhắm mắt lại vẫn thấy xung quanh có làn sương xanh lượn lờ di chuyển.
Sương Lăng chợt nhớ ra sau khi thân thể thánh nữ bị Cố Lang giấu đi, nàng trở thành món lễ vật chính trị. Theo lẽ thường, lẽ ra nàng sẽ bị nam chính biến thành lò đỉnh hạng nhất nhưng hắn ta lại không làm vậy mà bắt nàng dùng thuật âm dương để chuyển tu vi ra ngoài. Cố Lang quả là tinh tường, nếu đã chọn phương pháp này chỉ có thể chứng tỏ rằng cách này hiệu quả hơn so với việc làm lò đỉnh.
Điều này chứng tỏ Hợp Hoan Thánh Thể vốn không chỉ dùng để hợp hoan.
Thậm chí có khả năng tốc độ tu luyện của thánh thể cổ xưa này rất nhanh! Chỉ là vừa tu luyện xong đã phải cống hiến cho người khác thôi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)